rssheader

16/06/2021

Tình yêu và những góc phố Hà Nội trong tập thơ "Ngân đôi"

Đỗ Anh Vũ - 11/06/2021, 15:25 GMT+07 | Văn hóa
Tình yêu và những góc phố Hà Nội trong tập thơ "Ngân đôi"

Nguyễn Thị Thu Vân được nhiều người biết đến với tư cách dịch giả văn học Hàn Quốc đương đại với nhiều tác phẩm văn xuôi và thơ như: “Cô gà mái xổng chuồng” (Hwang Sun Mi, NXB Hội nhà văn, 2013), “Ở đâu đó có điện thoại gọi tôi” (Shin Kyung Sook), NXB Hội nhà văn, 2014), “Thác mặt trời” (Thơ, Ko Hyung Ryul, NXB Hội nhà văn, 2019).

Ít người biết, Thu Vân còn sáng tác thơ. Năm vừa qua, tập thơ đầu tay “Ngân đôi” gồm 48 bài thơ của chị đã được NXB Hội nhà văn cho ra mắt bạn đọc.


 Thu Vân -  tác giả tập thơ Ngân đôi.

Chủ âm của “Ngân đôi” là những bài thơ tình. Những bài thơ của Thu Vân thường không dài, nhiều bài chỉ dao động từ 4 đến 6 câu, nhưng tất cả đều thấm đẫm cảm xúc nồng nàn. Bài thơ được chọn làm nhan đề cho tập là một bài thơ nhiều sức gợi:

Em trong tôi

Đôi chân bước vội

Qua phố phường

Hương thu rơi

 

Bên cửa sổ

Ô vuông màu lá

Khẽ chạm tay

Em ngước mỉm cười

Phố Ấu Triệu

Ngày chủ nhật

Chuông nhà thờ

Từng chặp

Ngân đôi

(Ngân đôi)

Những câu thơ hai chữ, ba chữ, bốn chữ xen kẽ nhau như những bước đi thong thả nhẹ nhàng của đôi tình nhân. Âm điệu thơ trong sáng, nhịp thơ cũng tựa những nhịp chuông vang vọng, dìu dặt, khiến không gian của tình ái cũng hòa vào không gian linh thiêng của giáo đường.

Trong thơ Thu Vân cũng có những xúc cảm muôn đời của người phụ nữ khi yêu: nồng nàn, bé nhỏ bên người mình yêu, hi sinh, nhẫn nại. 

Đừng ví em như giọt mưa thu

Em đâu thể trong lành đến thế

Em chỉ là vầng trăng bóng xế

Đến bên anh khi mỏi gối chân mềm

 

Đừng ví em như ngọn cỏ đêm

Em đâu còn những đắm say diệu vợi

Em chỉ là em, người đàn bà nông nổi

Tóc rối, môi mềm, buông mọi ngả về anh

(Đừng ví em)

Tập “Ngân đôi” chủ yếu là thơ tự do, nhưng ta vẫn có thể gặp những bài lục bát thật ngọt ngào, rưng rưng nuối tiếc:

Thôi đừng nói chuyện ngày xưa

Bấy nhiêu vụn vỡ còn chưa hết sầu

Anh ở đâu em ở đâu

Câu ca ngày ấy tìm đâu bây giờ

Giật mình ngỡ tỉnh cơn mơ

Chạm vào nhung nhớ vương tơ một đời

(Chuyện ngày xưa)

Đôi khi cứ muốn ngủ mơ

Tin mình giữ được để chờ ngày sau

Tin mình đã thấu lòng nhau

Đâu hay sau cuối sầu đau một đời

(Thôi)

Trong “Ngân đôi”, ta cũng có thể bắt gặp nhiều bóng dáng phố phường của Hà Nội. Từ Ấu Triệu đến Hoàng Diệu, Nguyễn Du, Phan Đình Phùng, Đội Cấn, Trần Phú. Mỗi con phố đều gắn với một kỷ niệm của tình yêu mà đa phần là dang dở. Có thể xem mỗi bài thơ của Thu Vân là một câu chuyện tình. Nữ sĩ là người dịu dàng kể chuyện cho chúng ta nghe về những kỉ niệm của câu chuyện tình ấy:

Em ngày ấy

Và tôi

Hai con người cô đơn

Giữa thành phố nhỏ

Thành phố buồn với những ước mơ dang dở

Mải miết bên nhau quên cả tháng ngày

 

Em ngày ấy

Và tôi

Hai con người ngủ vùi

Bên nhau

Giữa những cơn say

Không đầu và không cuối

 

Em ngày ấy

Và tôi

Hai con người tưởng chừng 

Có thể đi tận cùng bên nhau

Sau những đắm đuối

 

Có đâu ngờ

Một ngày

Khẽ thở dài

Ru nhau

Hai tiếng

Ngày xưa…

(Ngày ấy)

Những bài thơ trong “Ngân đôi” cứ thế mang đến cho tôi một cảm giác đầy ấm áp, mát lành xen lẫn chút tiếc nuối. Tôi không thể nói hết về thơ Thu Vân qua một bài viết nhỏ. Phần còn lại mời bạn đọc tự khám phá. Chỉ biết rằng, thơ Thu Vân đã thổi về trong tôi những xao xuyến mà vụng dại, những bồng bột mà nồng nàn của thuở mới bắt đầu yêu.

Ý kiến của bạn

Bạn còn 500/500 ký tự

Xem thêm