Theo tờ National Interest (NI), các chuyên gia đánh giá tiêm kích Rafale và Su-35 có hiệu năng tương đương nhau. Tuy nhiên khi xem xét kỹ hơn, họ thấy rằng máy bay chiến đấu của Nga có nhiều ưu điểm hơn so với máy bay Pháp.
Chuyên gia Harrison Kass cho rằng hệ thống cảm biến của Dassault Rafale vượt trội so với Su-35. Tuy vậy máy bay Nga còn có ưu thế về tốc độ và khả năng cơ động.
Rafale và Su-35 thường được xem là ngang hàng nhau: những máy bay chiến đấu đa năng thế hệ thứ tư tiên tiến nhưng không có khả năng tàng hình. Cả hai đều đại diện cho đỉnh cao công nghệ của mình.
Tuy nhiên chúng khác biệt đáng kể, làm dấy lên những câu hỏi, đặc biệt là trong bối cảnh căng thẳng leo thang giữa Nga và NATO về việc máy bay nào sẽ chiếm ưu thế trong một cuộc đối đầu trực diện.
Rafale được phát triển như một máy bay chiến đấu đa năng, tập trung vào các bộ cảm biến tích hợp, khả năng tác chiến điện tử và tính linh hoạt. Giống như nhiều chiến đấu cơ hiện đại của phương Tây, mẫu máy bay này được tối ưu hóa cho chiến tranh liên minh và các hoạt động mạng lưới.
Ngược lại, Su-35 được phát triển chủ yếu như một tiêm kích giành ưu thế trên không, tập trung vào các đặc điểm cốt lõi như tốc độ, độ cao và khả năng cơ động. Loại máy bay này ít chú trọng đến cảm biến và thiết bị điện tử, mà dựa vào sự hỗ trợ của radar mặt đất để đạt được hiệu quả cao hơn.
Rafale là tiêm kích hạng trung, hai động cơ, cánh tam giác kiểu cánh mũi, được trang bị radar AESA và bộ thiết bị tác chiến điện tử tiên tiến. Mặc dù Rafale có tiết diện phản xạ radar (RCS) nhỏ hơn hầu hết các chiến đấu cơ đời cũ, nhưng nó không được coi là máy bay tàng hình.
Đối với một phi cơ có kích thước như vậy, nó có tầm bay và khả năng mang tải tuyệt vời, được tối ưu hóa cho chiến đấu ngoài tầm nhìn và các cuộc tấn công chính xác.
Ngược lại, Su-35 là một tiêm kích 2 động cơ lớn và nặng, được phát triển dựa trên Su-27. Máy bay này được trang bị động cơ đẩy điều hướng lực đẩy mạnh mẽ, radar lớn và tên lửa tầm xa. Hiệu suất khí động học của nó rất xuất sắc, đồng thời dung tích nhiên liệu và tải trọng cũng cao.
Chiếc Rafale có ưu điểm về tích hợp cảm biến, hệ thống tác chiến điện tử và giảm tải công việc cho phi công. Ngược lại, Su-35 có ưu điểm về tầm phát hiện của radar và hệ thống tìm kiếm và theo dõi hồng ngoại (IRST).
Câu trả lời cho câu hỏi máy bay nào sẽ thắng trong một trận không chiến phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Cả hai đều có khả năng tham gia vào các cuộc không chiến ngoài tầm nhìn ở tầm xa, mặc dù Rafale nhấn mạnh vào việc sử dụng tên lửa phối hợp, trong khi Su-35 nhấn mạnh vào tầm bắn và đặc tính động học của chúng. Hiệu quả của tên lửa phụ thuộc phần lớn vào hệ thống dẫn đường, tác chiến điện tử và chiến thuật.
Trong các cuộc giao chiến tầm gần ngoài tầm nhìn, Su-35 vượt trội đối thủ về khả năng cơ động và sức mạnh. Rafale có khả năng cơ động tốt, nhưng chưa được tối ưu hóa hoàn toàn cho giao chiến tầm gần, ưu tiên khả năng điều khiển và thao tác hiệu quả.
Và dĩ nhiên ở tầm gần, kỹ năng cá nhân của phi công trở thành yếu tố quan trọng hơn so với thông số kỹ thuật thuần túy của máy bay.
Ở tác chiến ngoài tầm nhìn, Rafale có thể chiếm ưu thế nhờ hệ thống cảm biến, tác chiến điện tử và khả năng tích hợp cao; trong cận chiến, Su-35 có thể nhỉnh hơn nhờ lợi thế nhỏ về khả năng cơ động.
Do đó, sự lựa chọn giữa hai loại máy bay phụ thuộc phần lớn vào hoàn cảnh. Không có loại tiêm kích nào được đảm bảo là vượt trội. Điều này vẫn chỉ là giả thuyết, vì chưa từng có bất kỳ cuộc chạm trán nào được xác nhận giữa Rafale và Su-35.
Cả hai máy bay đều phản ánh học thuyết tương đồng của hai quốc gia. Rafale nhấn mạnh sự chú trọng của phương Tây vào chiến tranh mạng lưới và liên minh, trong khi Su-35 phản ánh sự chú trọng của Nga vào hiệu suất khung máy bay và tầm bắn tên lửa.
Su-35 và Rafale đều nằm trong số những máy bay chiến đấu không tàng hình tốt nhất đang phục vụ. Sẽ là một sai lầm nếu bỏ qua một máy bay chiến đấu mạnh mẽ và cơ động như Su-35.