Nước mắt chảy xuôi
Đã 2 năm kể từ ngày án mạng thương tâm xảy ra, nhưng bà Nguyễn Thị Triệu (95 tuổi, xóm Huống, xã Thượng Đình, Phú Bình, Thái Nguyên) vẫn chưa hết bàng hoàng khi nghĩ về cái chết thảm của anh Bằng, người con trai út của bà.
Bà đã ngất lịm khi biết hung tin thủ phạm giết con trai mình chính là Thưa, con dâu bà, vợ của anh Bằng.
Trên gương mặt thiểu não hiện rõ sự đau đớn, bà bùi ngùi: “Lâu nay tôi biết hai vợ chồng nó có xích mích với nhau, nhưng không ngờ sự việc lại ra nông nỗi đáng sợ ấy. Không nghĩ thì thôi chứ nghĩ đến cảnh con trai chết thảm là tôi lại đau lòng.
Lúc đầu mới biết sự việc tôi hận con Thưa lắm. Tôi muốn nó bị pháp luật trừng trị thích đáng. Nhưng sau này nghĩ đến hai đứa cháu nội tội nghiệp, con Thưa cũng xin lỗi và ăn năn hối cải nên tôi cũng không lỡ”.
Trong câu chuyện đứt quãng, bà Triệu nhớ lại buổi tối định mệnh.
Hôm ấy ngày 10/11/2013, giữa Thưa và người chồng xảy ra mâu thuẫn, xô xát do anh Bằng đòi vợ đưa 60 triệu đồng để đánh bài. Thưa dùng kiếm đâm thủng ngực chồng và chém tổng cộng 18 nhát.
Sau đó, Thưa cuộn xác chồng vào vỏ chăn, nhét trong túi nilon. Rạng sáng, Thưa vác xác chồng bỏ vào cốp xe hơi riêng của gia đình, lái đến cầu Ba Đa vứt xuống sông Cầu.
Để giấu chuyện với gia đình và hàng xóm, sau khi gây án, Thưa vẫn tỏ thái độ bình thường, cho rằng chồng mình đi đâu không thấy về và báo cho người nhà đi tìm.
Sự việc được phát giác khi vào sáng 14/11, người dân ở xã Đồng Liên phát hiện ra một thi thể người đàn ông chỉ mặc chiếc quần lót trên người và có nhiều vết đâm. Người đàn bà ấy, che giấu tội lỗi nên trong đám tang chồng còn khóc lóc, kêu gào thảm thiết và ngất lên ngất xuống.
“Chỉ đến khi, Thưa bị Công an tỉnh Thái Nguyên bắt khẩn cấp vì liên quan đến cái chết của chồng nó tôi mới ngã ngửa. Ăn ở với nhau 8 năm có với nhau 2 mặt con mà nó nỡ ra tay tàn độc với chồng như vậy”, bà Triệu nói.
Cũng theo bà Triệu vợ chồng Thưa - Bằng quen nhau trên sới bạc rồi mới cưới nhau. Thưa đi suốt ngày, cửa hàng thuốc thì thuê nhân viên bán, còn Thưa thì lên thành phố Thái Nguyên để làm trình dược viên.
Cuộc sống của gia đình Thưa không đến nỗi khó khăn, nhưng vì ham đỏ đen nên họ thường xuyên xảy ra mâu thuẫn về chuyện tiền bạc.
Nhưng kể từ ngày con trai bà mất, con dâu lĩnh án tù chung thân, sức khỏe của bà suy kiệt trầm trọng, cuộc sống của thân già nuôi cháu nhỏ cũng vất vả bội phần.
Những cơn mất ngủ triền miên suốt mấy tháng đã khiến đôi mắt bà lòa đi, giờ không còn nhìn thấy gì nữa. Cái nghèo, buồn chán đeo bám người mẹ già tội nghiệp. Những đứa trẻ dù hai năm trôi qua, sống cùng bà nội cũng chưa đủ lớn để hiểu chuyện đời.
Nói về con trai út, bà Triệu lại nghẹn ngào, rơi lệ: “Trong gia đình có bảy anh em, Bằng là út và chịu nhiều thiệt thòi hơn cả. Vừa sinh ra thì bố nó mất, nên nó không được sự chăm sóc của người cha. Vì vậy tôi thương nó hơn cả.
Cuộc sống thật trớ trêu, có lẽ cũng vì thiếu sự chỉ bảo của ông nhà tôi mà nó lao đầu vào cờ bạc khi nào không hay và cuối cùng là thảm cảnh bị vợ giết hại chỉ vì chuyện lấy tiền đi đánh bạc. Hai năm rồi, nhắc lại chuyện cũ lòng tôi vẫn đau đớn như chuyện của ngày hôm qua thôi”.

Quầy thuốc của gia đình anh Bằng đã đóng cửa kể từ ngày thảm án xảy ra. Ảnh: Cù Hiền
Nỗi đau lớn dần theo sự hiểu biết của con trẻ
Câu chuyện của tôi bới bà Triệu bị gián đoạn vì có người bước vào nhà. Qua trò chuyện chúng tôi được biết người đàn bà tên Quý là chị dâu anh Bằng.
Theo sau bà là hai đứa con anh Bằng và chị Thưa. Đứa lớn tên là Dương Linh Th. (9 tuổi) đang học lớp 3, đứa bé là Dương Quang V. (7 tuổi) đang là học sinh lớp 1.
Gợi lại chuyện cũ, bà Quý cho hay: “Trước đây, khi Bằng quen với Thưa cả gia đình tôi không ai đồng ý vì biết thím Thưa là người có quá khứ có nhiều điều tiếng.
Mọi người trong gia đình tôi ngăn cản không được, giờ thì hối hận nhưng cũng không kịp nữa rồi. Cũng có ai ngờ rằng Thưa dám làm cái việc tày trời ấy”.
Nhà bà Quý ở trên chợ huyện, cách nhà anh Bằng gần 10km. Từ ngày anh Bằng xảy ra chuyện, Thưa bị tòa tuyên phạt tù chung thân. Thời gian đầu hai đứa nhỏ vẫn ở cùng bà nội:
“Dạo ấy đêm nào hai đứa cũng sợ hãi không dám ngủ, mẹ tôi thì ốm liên miên nên hai vợ chồng tôi phải qua chăm nom và hương khói cho chú Bằng. Bố hai đứa nhỏ chết thảm quá, bỏ lại chúng nheo nhóc, bơ vơ giữa đời. Mẹ tôi cũng vì đau buồn mà tưởng không qua khỏi được”.
Mới chín tuổi thôi nhưng nhìn Th. già dặn hơn những đứa trẻ cùng lứa khác. Có lẽ tuổi thơ của cô bé sẽ không thể sầu thảm hơn khi trải qua những tháng ngày vật vã trong gia đình tang thương như vậy.
Khi tôi hỏi: "Em có còn giận mẹ không, có đến thăm mẹ không?". Cô bé trả lời rất ngoan ngoãn và gẫy gọn: “Mẹ em đang ở trại giam Phú Sơn, lần nào bà ngoại đi thăm thì cho hai em đi cùng thôi, ngoài ra chúng em cũng phải đi học nữa chị ạ. Em và em trai lên thăm mẹ hai lần rồi, mẹ may áo cho hai đứa, nhưng chẳng bao giờ mẹ cười với chúng em”, Th. nói.
Xoa đầu V., bà Quý kể: “Kể từ ngày chú Bằng mất, hai đứa nhỏ trở nên học hành chăm chỉ hơn. Chúng cũng không ốm dặt dẹo như ngày xưa nữa, có lẽ bố chúng nơi chín suối đã phù hộ cho lũ trẻ. Tôi chẳng mong gì hơn, giờ sự việc cũng đã xảy ra rồi, chỉ mong hai đứa chăm chỉ học hành cho nên người”.
Trời chiều bảng lảng, những đám mây cuồn cuộn phía chân trời xa như dự báo sắp chút xuống một trận mưa lớn tiếp theo. Chia tay bà cụ, nhìn lũ trẻ lòng đượm buồn, tôi suy tư. Những đứa trẻ hồn nhiên ấy sẽ chống cự thế nào trước những sóng gió cuộc đời khi vòng tay cha mẹ không còn bên chúng nữa.
| Luôn cần sự bao dung, che chở Trao đổi với cô giáo chủ nhiệm lớp Th. đang theo học, cô Hoa cho biết Th. là một cô bé rất ngoan. Khi gia đình em xảy ra chuyện, Th. đã bị trầm cảm suốt một thời gian dài. Đến lớp em luôn im lặng, không tiếp xúc với bất kỳ ai, lực học suy sút nghiêm trọng. Biết được sự khó khăn em đang phải chịu đựng nên tôi cũng như Ban giám hiệu nhà trường nhiều lần thăm hỏi, động viên em cùng gia đình. Bên cạnh đó tôi cũng luôn nhắc nhở bạn bè trong lớp không nên có thái độ miệt thị với em. Cũng vì vậy nên sau một thời gian trầm cảm, em quay trở lại chơi đùa với các bạn, học hành tiến bộ hơn. Suốt 3 năm em luôn đạt thành tích học sinh giỏi trong lớp. Mất bố, xa mẹ là sự thiệt thòi rất lớn đối với bất kỳ đứa trẻ nào nhà trường sẽ luôn cố gắng để các em không bị rơi vào cảm giác bị bỏ rơi. |