Hương và Hân luôn dính lấy nhau như sam. Trên công ty, bữa ăn trưa nào 2 người cũng đánh bộ đi ăn như 1 cặp tình nhân chính hiệu. Cuối tuần 2 cặp mẹ - con, Hân với cô con gái 3 tuổi, còn Hương và một cậu con trai 5 tuổi, lại dắt díu nhau đi chợ, đi shopping.
Có bất kể chuyện gì trong cuộc sống, công việc, 2 người cũng rủ rỉ tâm sự với nhau. Đồng nghiệp trên công ty thậm chí còn bảo 2 người nhìn cứ như 1 cặp đôi lesbian ấy. Đi làm vài nơi, Hân biết và quá hiểu những mối quan hệ ở công sở, vì thế, có được mối chân tình của Hương, Hân trân trọng vô cùng, luôn thật lòng và hết mình với chị kết nghĩa. Đối với Hân, trên đời này không có người bạn công sở nào tốt được như Hương cả.
Hương dần dà không những thân với gia đình nhỏ của Hân mà còn trở thành người quen mặt với gia đình lớn của cô. Mỗi khi 2 bên nội ngoại nhà Hân có việc gì, ma chay, giỗ chạp hay tiệc tùng, chả bao giờ thiếu vắng được Hương. Hương luôn cư xử chừng mực, chồng Hân cũng luôn biết ý tứ, vì thế, mặc dù mối quan hệ của Hương với gia đình Hân càng ngày càng thân thiết, nhưng trong lòng Hân chưa khi nào gợn chút lo lắng về việc chị kết nghĩa và chồng mình có thể nảy sinh điều gì đó, cho đến khi có người tới nói thẳng với cô: “Không sợ mất chồng à?”.
Lúc đó cô mới giật thót, nhưng lại vội vã gạt những ý nghĩ không hay đi khi chồng cô chủ động đề nghị giới thiệu cho Hương 1 anh đồng nghiệp của anh có cùng cảnh ngộ. Hương mừng cho chị kết nghĩa khi tìm được 1 người đàn ông để nương nựa, tuy nhiên Hương nhanh chóng nói lời chia tay nhau sau 3 tháng qua lại, với lí do có nhiều điểm không hợp.
Một bữa, Hân có việc đột xuất nên lại nhờ Hương đón con. Nhưng vào phút chót, kế hoạch bị hủy, cô về sớm hơn dự định, vì đã nhờ Hương rồi nên cô về thẳng nhà. Cách nhà 1 đoạn, từ xa cô vừa hay thấy Hương dắt xe ra cổng, có lẽ vừa đưa con gái về giúp cô xong. Hân vít tay ga tăng tốc định đến chào hỏi chị kết nghĩa thì cảnh tượng được chứng kiến khiến cô phải phanh gấp lại, loạng choạng tay lái suýt ngã.
Chồng cô - ra tiễn Hương, và thật bất ngờ, anh đưa tay nựng má Hương, rồi 2 người cười với nhau đầy tình tứ trước khi Hương lên xe phóng đi. Hương đi về phía kia nên không đụng độ Hân, chồng cô cũng nhanh chóng đóng cổng vào nhà, còn Hân, đứng như chân hóa đá, run rẩy, cảm nhận cái lạnh buốt đến tận sống lưng.
Sau khi li dị, nhiều lúc Hân cũng nghĩ, giá kể hồi đó chồng cô ngoại tình với ai khác chứ không phải người chị kết nghĩa của cô thì có khi cô còn tha thứ cho anh ta, vì con, vì tình nghĩa. Nhưng có thể trơ tráo qua lại với bạn thân của vợ, lại còn hùa nhau đóng kịch lừa cô và cả 2 bên họ hàng 1 cách tinh vi đến thế, thì cô thực sự không thể nhắm mắt bỏ qua được.
Nếu có tha thứ để sống tiếp với nhau, có lẽ cô sẽ bị ám ảnh cả đời, luôn phải cảnh giác cao độ với chính người chồng của mình mất. Còn Hương - người chị kết nghĩa cô đã từng yêu quý hết lòng thì cô đã chẳng còn liên hệ gì nữa, nhưng tình cảm chân thành trao đi lại bị chà đạp 1 cách phũ phàng như thế thực sự đã để lại trong cô 1 vết sẹo khó lành…