Ly hôn xong, chồng cũ gọi tôi ra quán cà phê đưa chiếc thẻ ngân hàng và nói như đang trăng trối

Ly hôn xong, chồng cũ gọi tôi ra quán cà phê đưa chiếc thẻ ngân hàng và nói như đang trăng trối

Chưa bao giờ tôi thấy mình bất lực và vô dụng như thế này. Đáng lẽ ra khi thấy chồng mình thay đổi, tôi phải nghi ngờ và tin tưởng nhân cách, con người anh. Nhưng vì lòng tự ái cao, tôi đã chấp nhận ly hôn mà chưa biết rõ nguồn cơn mọi chuyện.

Chúng tôi từng sống rất hạnh phúc dưới một mái nhà. Chồng cũ của tôi rất tốt, anh luôn ân cần và chăm chút cho tôi từng chút một. Thế nhưng bố mẹ và các chị anh thì lại không như vậy.

Khi bước chân đi lấy chồng, tôi đã lường được những khó khăn mà mình sẽ phải trải qua. Nhưng điều đó vẫn chưa là gì so với thực tế. Bởi mẹ anh quá độc đoán và nghiêm khắc, còn các chị gái chỉ trực chờ vay mượn tiền và nói xấu em dâu mà thôi.

Lấy nhau được hai năm, tôi và anh vẫn chưa có con. Chúng tôi sốt ruột lắm, ai chỉ thuốc gì tôi cũng cất công đi mua bằng được. Vậy mà kết quả chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Giữa lúc ấy, tôi không được động viên mà còn phải nghe những lời không hay về mình. Họ đồn tôi bị vô sinh, đồn tôi dụ dỗ để đưa anh vào tròng. Đáp lại tất cả, anh vẫn ở bên, bảo vệ và che chở cho tôi.

Vậy mà có một khoảng thời gian, anh thay đổi khiến tôi ngỡ ngàng. Khi tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì lá đơn ly hôn đã được đặt ngay ngắn trên bàn. Nguyên nhân anh nói là chúng tôi không có con, vì thế cuộc hôn nhân này quá tẻ nhạt.

Tôi đã khóc, đã xin anh suy nghĩ, nhưng anh vẫn nhất quyết đòi chia tay. Ngày ra tòa, anh đã không ngần ngại mà chia cho tôi một nửa tài sản. Mặc cho cả gia đình phản đối quyết liệt.

Chúng tôi vừa chia tay được hai tháng, cuộc sống của tôi vẫn chưa thể nào ổn định. Bởi vết thương lòng trong tôi vẫn còn quá nặng nề. Hôm ấy anh đến gặp tôi, trông anh tiều tụy và mệt mỏi lắm.

Trái với những gì tôi nghĩ, anh đưa tôi một thẻ ngân hàng và nói: "Mật khẩu là sinh nhật em. Anh chẳng còn sống được bao lâu, sợ sau này anh đi rồi, bố mẹ lại làm em khổ. Vì thế anh mới ly hôn với em, hy vọng với số tiền anh để lại, em sẽ sống tốt. Hơn nữa mình chưa có con, như này sẽ tốt cho em, để mai kia em lấy chồng mới cũng dễ dàng".

Tôi không dám tin vào tai mình, một người đàn ông khỏe mạnh, sau hai tháng chỉ còn da bọc xương. Tôi van xin anh cho tôi được tròn nghĩa vợ chồng, nhưng anh lắc đầu từ chối.

Những ngày này, mỗi lần tôi đến viện thăm, anh lại đuổi tôi đi vì không muốn tôi chứng kiến cảnh anh đau đớn. Nhưng nhà chồng cũ thì không nghĩ vậy, họ cho rằng tôi bỏ rơi người bệnh tật để sống thoải mái. Mỗi lần tôi đến viện là một lần ra về trong ê chề, nhục nhã. Tôi có nên đến đó và tiếp tục làm theo lương tâm mình mách bảo không?

Theo Nhịp sống Việt

Tin tiêu điểm

Đừng bỏ lỡ

Sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội thực tập tại doanh nghiệp của Nhật Bản. Ảnh: NTCC

Tăng cơ hội việc làm từ thực tập sớm

GD&TĐ - Để tăng cơ hội việc làm cũng như có trải nghiệm sâu, thực tế về công việc trước khi tốt nghiệp, nhiều sinh viên đã chủ động lên kế hoạch tìm cơ hội thực tập tại các doanh nghiệp đúng chuyên ngành mình học.

Giáo viên Trường Tiểu học Nguyễn Trãi (Tuyên Quang) ứng dụng AI trong dạy học môn Tiếng Anh. Ảnh: Đức Hạnh

Trường vùng cao thích ứng cùng AI

GD&TĐ - Việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo không chỉ là cơ hội để các trường học vùng cao rút ngắn khoảng cách số mà còn như phép thử lớn đối với năng lực thích ứng, tinh thần đổi mới và quyết tâm không để học sinh vùng khó bị “đứng ngoài” tiến trình chuyển đổi số giáo dục.

Ảnh minh họa INT.

Nâng cao tính khách quan trong đánh giá học sinh

GD&TĐ - Trước khi áp dụng Quy chế mới có hiệu lực từ 2025 (ban hành kèm Thông tư số 24/2024/TT-BGDĐT của Bộ GD&ĐT), điểm xét tốt nghiệp THPT được tính 70% từ điểm thi tốt nghiệp và 30% từ điểm trung bình học bạ.