Anh và tôi yêu nhau vào đầu năm thứ ba đại học. Anh hơn tôi 5 tuổi. Lúc đó tôi vẫn là cô sinh viên, còn anh đang làm trưởng phòng quản lý ở một công ty lớn gần trường tôi đang theo học. Chúng tôi quen nhau qua một người anh họ của tôi, vì các anh chơi với nhau khá thân thiết nên tôi cũng dễ dàng tin tưởng rồi quen anh.
Hơn một tháng tìm hiểu và nói chuyện, hai đứa bắt đầu hẹn hò. Anh đi làm, tôi đi học, rất ít có thời gian để gặp nhau nên những ngày thứ 7 và chủ nhật tôi không về nhà thì anh đều đi xe máy đến đón đi chơi. Lâu dài, tình cảm cũng ngày một sâu đậm, tôi đã tin tưởng và dành tất cả tình yêu cho anh. Mỗi lần chúng tôi đi chơi xa, không nói hẳn mọi người cũng sẽ đoán mối quan hệ của chúng tôi đi đến đâu rồi đấy.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Anh nói sau khi tôi học xong, ra trường, công việc ổn định rồi sẽ làm đám cưới. Tôi cũng không có ý định lấy chồng ở cái tuổi đang đi học, không muốn làm bố mẹ buồn, không muốn phụ thuộc kinh tế vào ai, muốn mình có một sự nghiệp vững chắc riêng, đảm bảo cho cuộc sống cá nhân và gia đình nhỏ sau này nên tuyệt đối an toàn trong mỗi lần đi chơi xa như vậy.
Là một cô gái có ngoại hình ưa nhìn, dễ thương, bản tính tôi năng động, rất thoải mái, sống thoáng với bạn bè nên đôi khi phải nhận một trái đắng là chuyện có thể lý giải được. Yêu nhau chính thức hơn một năm, anh chủ động rời xa tôi không một lý do, không một vụ cãi cọ hay giận dỗi.
Anh hủy kết bạn, chặn tôi trên Facebook, số liên lạc anh vẫn dùng nhưng tôi gọi không bao giờ nghe. Cho đến khi tôi phải mua một sim rác để gọi cho anh thì nhận được câu: "Anh xin lỗi" và mong tôi sẽ hạnh phúc sau này.
Tôi khóc, muốn hỏi lý do chia tay nhưng anh đều không nói, chỉ xin lỗi. Anh bảo không thể mang hạnh phúc tới cho tôi được nên dù rất yêu nhưng cũng không thể. Tôi xin anh gặp tôi một lần để nói rõ nhưng anh từ chối, bản thân lại không biết địa chỉ nhà anh ở đâu mà đến gặp. Tôi cũng không quen biết bạn bè anh, giờ mới hiểu sao hồi đó yêu tôi nhưng chưa một lần anh dẫn về nhà.
Từ ngày chúng tôi xa nhau đã 15 ngày, đột nhiên anh nói sẽ lập gia đình vào ngày mốt, ròi xin lỗi tôi và mong tôi chúc phúc. Tôi khóc nghẹn, muốn tát thẳng vào mặt anh. Hai hôm sau, khi dùng một tài khoản khác vào trang Facebook của anh tràn ngập ảnh cưới, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Chúng tôi thật sự đã ở hai ngả của cuộc đời, không gì có thể cứu vãn.
Những câu anh viết vui vẻ và hạnh phúc càng làm tôi cảm thấy đau đớn, tủi hổ cho bản thân. Tôi quyết định rũ bỏ tất cả mọi thứ về anh, không thể vì một người không xứng đáng mà hủy hết cả tương lai, sự nghiệp phía trước. Tôi còn có bố mẹ bạn bè, gia đình và người thân nữa, phải là niềm tự hào cho họ. Tôi quyết định đầu tư vào học tập để đạt được ước mơ và quan trọng là quên anh. Tôi nghĩ thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất.
Tốt nghiệp, tôi xin vào làm văn phòng cho một công ty nước ngoài. Ngoại hình khá, bằng giỏi, ngoại ngữ tốt nên mức lương có thể nói là tương đối. Tôi tự nhận mình thật may mắn vì ra trường đã có thể xin đi làm và đúng chuyên ngành luôn nên càng biết phấn đấu và cố gắng cho bản thân hơn.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì vì tôi cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ nhưng mấy ngày gần đây, anh bắt đầu liên lạc lại. Tôi cảm nhận Anh còn đề nghị gặp tôi để bù đắp những tổn thương đã gây ra trước đây.
Trong lòng tôi dù rất hận nhưng anh vẫn là tình yêu duy nhất tôi có, những hình ảnh vui vẻ mà chúng tôi từng có tôi chưa hề quên. Tôi phải làm gì bây giờ? Để cho anh xoa dịu nỗi đau cũ, lén lút hẹn hò làm người tình thứ ba hay để mặc những kỷ niệm cũ đang ùa về xoáy nát con tim này? Tôi rất muốn được mọi người chia sẻ và cho ý kiến.
