Tiêu chuẩn quốc gia này quy định 52 thuật ngữ và định nghĩa, góp phần thống nhất cách hiểu, sử dụng thông tin trong lĩnh vực du lịch mạo hiểm.
Theo quyết định, TCVN 14671:2026 được công bố là tiêu chuẩn quốc gia trong lĩnh vực du lịch. Tiêu chuẩn hướng tới việc làm rõ các thuật ngữ phổ biến, qua đó hỗ trợ tổ chức, cung cấp và quản lý các hoạt động du lịch mạo hiểm một cách rõ ràng, nhất quán và an toàn.
Phạm vi của tiêu chuẩn bao gồm các thuật ngữ được sử dụng trong nhiều loại hình du lịch mạo hiểm trên cạn, dưới nước, cùng các khái niệm liên quan đến an toàn, dịch vụ và tính bền vững.
52 thuật ngữ được chia thành các nhóm chính về khái niệm chung và chủ thể tham gia; hoạt động du lịch mạo hiểm; an toàn và ứng phó; địa hình, lộ trình và mức độ khó; hỗ trợ hoạt động; tính bền vững và khả năng tiếp cận.
Các hoạt động được đề cập khá đa dạng như đu dây xuống vách, bay khinh khí cầu, nhảy bungee, chèo thuyền canoe, vượt hẻm vực, vượt thác, leo núi, leo vách, đạp xe địa hình, du lịch xe địa hình, dù lượn đôi, dù kéo, trượt dây cáp, trượt ván trên cát, đi bộ đường dài mạo hiểm và du lịch hang động.
Nhóm thuật ngữ về an toàn và ứng phó bao gồm tai nạn, sự cố, tình huống khẩn cấp, sơ cứu, tự ứng cứu và hệ thống dây đeo an toàn hoặc thiết bị tự kết nối. Các khái niệm về lộ trình, đường mòn, kỹ thuật di chuyển theo phương thẳng đứng và mức độ khó cũng được xác định trong tiêu chuẩn.
TCVN 14671:2026 phù hợp để tham khảo áp dụng đối với đơn vị cung cấp hoạt động du lịch mạo hiểm, trưởng nhóm, người hướng dẫn, người giám sát, người tham gia và các tổ chức, cá nhân liên quan.
Việc thống nhất thuật ngữ tạo cơ sở để các bên trao đổi thông tin chính xác, hỗ trợ lựa chọn hoạt động và nhà cung cấp dịch vụ, đồng thời góp phần xây dựng và liên kết với các tiêu chuẩn về quản lý an toàn, năng lực người hướng dẫn, thông tin cho người tham gia và phát triển bền vững.