Về nhà một mình

Dâu trưởng, biết bao nhiêu việc lớn nhỏ đều đến tay, trong khi việc nhà mình có khi còn không biết, hoặc biết mà không thể về. Nhà có công việc ới hời rát họng mới thấy con gái trở về…
Về nhà một mình

Một chiều ngược xuôi bận rộn, chị chạy xe trên con phố quen vừa lên đèn. Từng căn nhà, góc hẻm. Từng dấu mốc rêu phong, từng mảng màu nâu xỉn… dần hiện ra theo vòng bánh xe quay.

Mẹ mở cửa, khuôn mặt rờ rỡ niềm vui: "Về sao không báo mẹ trước, con?". Tiếng "con" yêu thương, chất chứa biết bao chờ đợi lẫn vui mừng. Chị nhấn nhá, hệt như đứa trẻ thơ: "Nhà của con mà, về sao lại báo trước, mẹ?". Mẹ cười: "Thì để mẹ chuẩn bị cơm nước chứ sao".

Trời, mẹ làm như bấy nhiêu tháng ngày làm dâu nhà người, con gái mẹ không đủ ăn đủ mặc. Trở về với mẹ, với nơi cất giấu bao nhiêu thương yêu tuổi nhỏ, vô lo mà mẹ cứ vùi vào bếp thì trở về để hành mẹ sao?

Để rồi hình như lần nào chào mẹ trở về, mẹ cũng bảo chưa kịp nói chuyện gì đã hết nguyên ngày… Hóa ra trong mẹ, chờ đợi con trở về để bận rộn là hạnh phúc từ sâu thẳm yêu thương.

Mẹ ngó trước ngó sau, rồi nhoài người hẳn ra cửa: "Ơ…?". Câu nói buột miệng làm con dỗi: "Thế hóa ra mẹ không mong con à". Mẹ lo lắng: "Thế bọn nhỏ đâu? Ô hay, bọn trẻ thì ở nhà chúng chứ, con về nhà con một mình không được sao?". Câu đùa tắt lịm khi bóng bố lừng lững, giọng nghiêm lại: "Có chuyện gì mà về một mình?".

Nhìn khuôn mặt lo âu, chợt thấy lòng chùng lại. Trời ơi, lòng bố mẹ chỉ yêu thương không thôi không được sao, mà luôn luôn kèm lo lắng? Là con mệt quá, muốn về một mình nghỉ ngơi chút. Nhưng giờ này ai cơm nước cho lũ trẻ?... Muốn hụt hơi vì những câu hỏi truy đến cùng kiểu vậy.

Bao nhiêu năm rời xa căn nhà thân thuộc, đến một ngôi nhà xa lạ để sống với nếp sinh hoạt cũng xa lạ. Gánh giang sơn nhà người cũng đặt lên vai cô con gái bố mẹ vẫn coi là bé bỏng, chỉ bởi vì chị là dâu trưởng.

Dâu trưởng, biết bao nhiêu việc lớn nhỏ đều đến tay, trong khi việc nhà mình có khi còn không biết, hoặc biết mà không thể về. Đôi khi thấy thiệt thòi cho bố mẹ, nuôi lớn đủ lông đủ cánh bay đi. Nhà có công việc ới hời rát họng mới thấy con gái trở về…

Nằm dài trong căn phòng thời con gái, chìm vào giấc ngủ rất sâu. Trở dậy đã thấy mẹ chuẩn bị mâm cơm đầy hứ. "Nhà mình có khách hả mẹ?". "Khách gì, mẹ làm cho mày ăn cho có sức".

Lòng chợt mềm hẳn lại. Nhà mình đó, mẹ mình đó… Đây chính là nơi để trở về, là nơi chỉ có yêu thương, lo lắng quan tâm đến bất tận dành cho mình. Là nơi chỉ có cho đi mà chưa một lần đòi hỏi nhận lại.

Nhà, vẫn luôn vậy, bao năm qua. Không thay đổi kể cả khi khoác lên mình bộ voan trắng của cô dâu, bằng cả vẻ mặt hãnh diện bước đi. Nhà, khi đó vẫn không hề đổi thay, vẫn dang rộng vòng tay để con trở về. Vẫn còn đó căn phòng thời son rỗi để khi muốn, chị có thể nằm lì trong đó với những khóc cười buồn vui.

Nhà, thực sự là tổ ấm yêu thương.

Mẹ không ăn chỉ nhìn, bố cũng gắp qua loa. Chỉ có cô con gái ba mươi tuổi ăn uống nhiệt tình. Trong căn nhà riêng tư hiện tại, chị lo hết đứa lớn, bón cho đứa nhỏ, bưng chén cơm nhiều lúc không còn muốn nuốt.

Buông chén cơm, nhà cửa bát đũa ngập lên, lại dọn. Nhiều khi chỉ muốn chết giấc đi một lúc, để được yên bình. Vậy mà trở về nơi này, là ngôi nhà của mẹ, lập tức sẽ trở thành đứa nhỏ cần chăm chút yêu thương.

Thấy chạnh lòng vì hình như, mình từ ngày về nhà người, vẫn chỉ là đứa trẻ vô tư trong thân xác người lớn mà không biết quan tâm tới bố mẹ, như bố mẹ đã từng. Nhất là từ ngày có bọn nhỏ, mọi yêu thương lo lắng cứ dồn vào đó, thành ra… Tự thấy lòng cồn lên sự hối lỗi về những vô tâm.

Ngủ một giấc, ăn một bụng thật no, tràn ngập năng lượng lại lích kích dắt xe trở về để lặp lại hình ảnh lui cui, bận rộn hệt như mẹ, nhưng là với những đứa con mình sinh ra… Kỳ lạ, một vòng đời luẩn quẩn mà lại rất tự nguyện.

Mẹ đi theo ra tận đầu hẻm, ngó lại phía sau yên tâm không thấy bóng cha nữa, hỏi một câu rất nhỏ: "Mẹ hỏi thật, con có ổn không, có chuyện gì không mà về một mình?". Chực cười phá lên.

Đành móc túi lấy điện thoại, bấm số của chồng: "Mẹ đang hỏi vợ chồng mình có sao không vì em về một mình". Đầu dây bên kia rổn rảng: "Mẹ yên tâm đi, con cho vợ con về nghỉ phép mà...". Nụ cười trên môi mẹ tươi trở lại, hết những âu lo có lẽ từ lúc thấy con gái về, một mình.

Theo Phụ Nữ TPHCM
Trẻ em tại huyện vùng sâu, vùng xa Gia Lai.

Gia Lai chú trọng phổ cập giáo dục, xoá mù chữ ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số

GD&TĐ - Trong năm 2021, tổng số trẻ 6 tuổi huy động vào lớp 1 là 33.451/33.485, đạt tỉ lệ 99,9%. Để duy trì và nâng cao tỉ lệ phổ cập giáo dục, xoá mù chữ, Gia Lai đặc biệt chú trọng đối với vùng dân tộc thiểu số, vùng sâu, vùng xa, vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn.
Giáo viên Mỹ học cách sử dụng súng.

Giáo viên Mỹ học bắn súng để bảo vệ trường lớp

GD&TĐ -Sau hàng loạt vụ tấn công xả súng nhằm vào trường học tại Mỹ, nhiều giáo viên nước này đã đăng ký khóa đào tạo sử dụng súng. Tuy nhiên, các khóa học này đã vấp phải ý kiến trái chiều từ dư luận.
Tiết mục biểu diễn tại Chương trình nghệ thuật “Ơn nghĩa sinh thành”.

Xúc động Chương trình nghệ thuật “Ơn nghĩa sinh thành 2022” tri ân cha mẹ mùa Vu Lan

Với nhiều tiết mục nghệ thuật được dàn dựng công phu cùng các chia sẻ sâu lắng, giàu cảm xúc của các khách mời, Chương trình nghệ thuật “Ơn nghĩa sinh thành” mùa Vu Lan 2022 đã truyền tải đến người xem thông điệp ý nghĩa về sự tri ân, lòng biết ơn công sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.
Học viên Trường Trung cấp nghề Hồng Ngự, Đồng Tháp trong giờ thực hành.

Nâng chất nguồn nhân lực từ đào tạo nghề

GD&TĐ - Đồng Tháp là địa phương ở Đồng bằng sông Cửu Long đi đầu trong công tác đào tạo nghề, đặc biệt là đào tạo nghề cho nguồn nhân lực tham gia xuất khẩu lao động tại nước ngoài.
Tường của nhà dân bị nứt do quá trình thi công đường Đông Tây 1 kéo dài.

Thanh Hóa: Hơn 150 hộ dân mòn mỏi chờ bồi thường nứt nhà

GD&TĐ - Hơn 150 hộ dân ở phường Trúc Lâm, Xuân Lâm và xã Phú Lâm (thị xã Nghi Sơn, Thanh Hóa) bị nứt nhà do quá trình thi công tuyến đường Đông Tây 1 kéo dài, thế nhưng nhiều lần kiến nghị, người dân nơi đây vẫn chưa nhận được bồi thường.
Nguyễn Hữu Nguyên tại cơ quan chức năng.

Ngăn chặn nam thanh niên nghi lừa bán bé gái ra nước ngoài

GD&TĐ - Ngày 10/8, Cục Cảnh sát giao thông (Bộ Công an) cho biết, sau khi nhận được thông tin về việc có cháu gái tên Đ.T. K. L (SN: 2008, ở Nam Định) nghi bị một đối tượng lôi kéo lừa bán ra nước ngoài, đang di chuyển bằng ô tô đi hướng vào các tỉnh phía Nam.
Trần Đoàn Minh Thùy trong lễ phục tốt nghiệp THPT của Trường Quốc tế Á Châu. Ảnh: NVCC

Nữ thủ khoa theo ngành Y để giúp nhiều người

GD&TĐ - Với tổng điểm thi là 54, Trần Đoàn Minh Thùy - học sinh lớp 12 Trường Quốc tế Á Châu (TPHCM) trở thành một trong 3 thí sinh có số điểm cao nhất Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2022 của TPHCM. Đồng thời, nữ sinh cũng là một trong hai thủ khoa khối KHTN của TP.