Nhà chồng không cho thờ mẹ đẻ, suốt 3 năm, tôi phải gửi mẹ lên chùa!

Việc tưởng nhớ ông bà bố mẹ là một việc thuộc về đạo lý có gì đâu mà phải nghĩ sâu xa? Có khi nào, mọi lý do như nghi lễ, phong tục chỉ là nhà chồng kiếm cớ?

Nhà chồng không cho thờ mẹ đẻ, suốt 3 năm, tôi phải gửi mẹ lên chùa!

3 năm nay, kể từ sau ngày mẹ tôi mất, thật sự lúc nào tôi cũng canh cánh với việc chưa lo được cho mẹ chu toàn. Song biết làm sao khi tôi đã là gái có chồng, đang ăn cơm nhà chồng nên không thể thờ mẹ đẻ của mình được.

Tôi lấy chồng tính đến nay đã tròn 5 năm. 5 năm qua, tôi luôn là người con dâu hiếu nghĩa với nhà chồng. Ngoài đi làm ở cơ quan, tôi luôn đảm đang việc nhà cửa, bếp núc, đối nội đối ngoại. Chẳng thế, bố mẹ chồng cũng rất yêu quý tôi và chưa chê trách tôi bất cứ điều gì. Các cô dì, chú bác, anh em đằng nhà chồng cũng vậy. Họ luôn lấy tôi ra làm tấm gương cho các con họ noi theo.

Nhà chồng không cho thờ mẹ đẻ, suốt 3 năm, tôi phải gửi mẹ lên chùa! - Ảnh 1

5 năm hôn nhân có thể nói tóm lại một câu, tôi chưa từng có mâu thuẫn gì lớn nhỏ ở nhà chồng. Ảnh minh họa.

5 năm hôn nhân có thể nói tóm lại một câu, tôi chưa từng có mâu thuẫn gì lớn nhỏ ở nhà chồng. Vậy mà những gì nhà chồng sử xự với tôi – con dâu họ khiến tôi bị sốc. Và chính điều này đã làm cho gia đình tôi có vết nứt rạn vỡ suốt 3 năm nay. Tất cả cũng vì tôi, chồng tôi và bố mẹ chồng vẫn mâu thuẫn nhau về chuyện thờ cúng mẹ đẻ tôi.

Mẹ tôi chỉ có mình tôi là con gái độc nhất. Bà hồi trẻ cũng vì yêu lầm lỡ một người đàn ông có vợ mà sinh ra tôi. Suốt bao năm qua, chưa bao giờ tôi biết mặt người cha ấy. Tôi cũng chẳng biết ông ở đâu. Chỉ biết mẹ tôi nói rằng ông ấy dù không chết thì cũng chẳng biết tôi có mặt trên cõi đời này. Vì thế mà tôi chưa bao giờ đi tìm cha tôi là ai cũng như tìm ông để nhận cha vì không muốn mẹ phiền lòng.

Là con gái độc nhất của mẹ, nhưng tôi cũng không thể ở bên cạnh bà. Duyên số đến, tôi lấy người đàn ông hơn tôi 3 tuổi và ở cách nhà tôi gần 300 km. Thuyền theo lái, gái theo chồng, sau kết hôn tôi phải khăn gói về nhà anh và lập nghiệp. Anh cũng là con trai độc nhất trong gia đình nhà chồng.

Khi yêu và sắp kết hôn, chồng tôi tỏ ra là người đàn ông cực kỳ bình đẳng và tâm lý. Tôi cũng nói trước vấn đề lỡ sau mẹ mất, thì mọi việc như nào? Anh lúc ấy còn nói rằng, anh không phân biệt mẹ vợ - mẹ đẻ. Vì thế khi bà mất, tôi cứ mang mẹ về thờ ở nhà anh không sao hết.

Vậy mà cách đây 3 năm, mẹ của tôi mất sau một cơn tai biến bất ngờ. Sau khi làm tang cho mẹ xong, mình gặp một vấn đề khó khăn là các anh chị em đằng nội cũngc đang làm ăn ở xa nên không thờ cúng gì cho mẹ được. Bởi thế, mình thực sự muốn mang theo bát hương và di ảnh của mẹ đẻ về nhà chồng thờ.

Nhưng khi vừa cất lên lời hỏi ý kiến bố mẹ chồng và chồng, mình đã bị bố mẹ chồng gia trưởng cho một bài ca không quên. Bố mẹ chồng mình thì bảo con dâu rằng, không thể ăn cơm nhà chồng thờ bố mẹ đẻ được. Với lại, bố mẹ chồng cũng bảo, dương sao âm vậy, làm gì có ai thích ở ké nhà thông gia. Hơn nữa họ cũng không chấp nhận 1 nhà thờ 2 họ.

Bố mẹ chồng bảo tôi hãy thông cảm cho họ và họ làm vậy không có gì quá đáng khi không chấp nhận điều ấy. Còn chồng tôi thì cũng có ý như bố mẹ chồng. Điều này khiến tôi đắng lòng mà không biết phải làm sao lúc ấy. Cứ thế, mâu thuẫn trong nhà cứ phát sinh khiến vợ chồng cũng nhiều lần hục hặc vì chuyện này.

Nhiều đêm nằm vắt óc nghĩ mà tôi đắng lòng và ruột gan như có ngàn mũi tên bắn vào mình. Tôi chẳng biết quyết định sao lúc ấy nên sau khi đưa mẹ đi hỏa thiêu và an táng xong, tôi đưa mẹ lên chùa gửi. Cứ thế, bao năm nay do không thuyết phục được chồng và nhà chồng nên tôi cũng chỉ biết tới chùa thăm mẹ. Những ngày giỗ Tết tôi cũng giỗ cúng mẹ tại chùa luôn.

Nhiều họ hàng của tôi thì khá đồng tình với cách làm bất đắc dĩ này của tôi. Họ bảo cách giải quyết đó vừa đơn giản và vừa tốt. Bởi họ tin như vậy mẹ tôi cũng được siêu thoát và tôi là con gái vẫn có thể lên chùa thăm nom bà thường xuyên.

Tôi đã gửi mẹ lên chùa được 3 năm nay. Nhưng 3 năm nay, mỗi khi nghĩ về mẹ mà tôi thấy cực cay đắng và đau lòng quá. Chỉ vì tôi là con gái mà khi người mẹ thân yêu nhất của tôi mất, đến chuyện thờ cúng cũng phải bàn cãi sao, cũng chưa được yên lòng?

Nhà chồng không cho thờ mẹ đẻ, suốt 3 năm, tôi phải gửi mẹ lên chùa! - Ảnh 2

Sao việc quan trọng như này mà lại phân biệt trai gái? Ảnh minh họa.

Nhiều lúc tôi cứ làm ngày làm đêm để mong có tiền để ra mua một mảnh đất khác để vợ chồng có thể xây nhà ở riêng. Có nhà riêng rồi, tôi mới không ngại việc thờ cúng và có thể mang mẹ về nhà thờ như bình thường. Nhưng ngay cả như thế, bố mẹ chồng và chồng tôi vẫn bảo không được và không ai chịu hết.

Sao tất cả lại phi lý như thế này? Sao việc quan trọng như này mà lại phân biệt trai gái? Tại sao là con dâu mà không thể thờ bố mẹ ở nhà chồng hay nhà riêng của mình chứ?

Tôi thiết nghĩ, việc tưởng nhớ ông bà bố mẹ là một việc thuộc về đạo lý có gì đâu mà phải nghĩ sâu xa? Mà nào có ai biết chắc thế giới kia như thế nào đâu, tất cả chỉ là điều mơ hồ thôi. Có khi nào, mọi lý do như nghi lễ, phong tục chỉ là nhà chồng và chồng tôi kiếm cớ. Thậm chí, có khi những điều ấy chỉ toàn do người đang sống tự nghĩ ra và áp đặt tôi không?

Ai có thể bày cho tôi cách vẹn toàn nhất để làm sao tôi được an lòng nhất mỗi khi nghĩ về người mẹ đã mất của mình?

Theo nguoiduatin

Tin tiêu điểm

Đừng bỏ lỡ