rssheader

18/01/2021

"Nguyệt Thảo Mai": Khó nhất là “nghề làm mẹ”

Ngọc Trang - 25/11/2020, 13:02 GMT+07 | Gia đình
Người mẹ nào cũng mong con mình được hạnh phúc. Ảnh minh họa: Thế Quang
Người mẹ nào cũng mong con mình được hạnh phúc. Ảnh minh họa: Thế Quang

Chị luôn dạy con từ những điều nhỏ nhất để hoàn thiện tính cách, trong đó có sự “nhường nhịn”.

Nhường nhịn mới là bảo vệ mình

Vắng bóng khỏi màn ảnh khoảng 10 năm, Hà Hương đã trải qua khá nhiều công việc như: Diễn viên múa, nhân viên ngân hàng, đạo diễn, biên đạo múa. Cô có trung tâm kĩ năng mềm riêng cho trẻ em, tham gia các hoạt động xã hội, kinh doanh dịch vụ ăn uống... Nhưng “nghề” mà để Hương cảm thấy hạnh phúc cũng như vất vả nhất là làm mẹ.

Với Hương, mẹ không chỉ là người lớn tuổi, nhiều kinh nghiệm. Mẹ còn là bạn của con, nói chuyện với con bằng ngôn ngữ “cùng trang lứa”. Vì vậy, con trai và con gái của nữ diễn viên không chỉ học giỏi mà còn rất hiểu chuyện.

Hà Hương tâm sự: “Làm mẹ không chỉ là bản năng mà còn cần kỹ năng. Khi có con, ở mỗi lứa tuổi, người mẹ lại dạy con những đức tính cần thiết để trở thành người tốt, thành công trong cuộc sống, tự tin, chủ động với những lựa chọn. Một trong những đức tính mà mẹ dạy con sớm nhất, đó là sự nhường nhịn. Khi chưa biết nói, con trẻ đã sử dụng tiếng khóc, hờn dỗi để đòi hay yêu cầu người khác chiều theo ý của mình. Vì vậy, cần “chiều” con đúng cách, nhất là đừng tự huyễn hoặc rằng biết đòi hỏi chính là lanh lẹ, thông minh”.

Cũng theo Hà Hương, biết nhường nhịn là một đức tính tốt mà cha mẹ cần phải dạy con từ nhỏ, vì điều này là một trong những yếu tố để hình thành nên nhân cách trẻ sau này.

Quả thật, không ít phụ huynh vẫn giữ trong lòng ý nghĩ “nhường nhịn thường thua thiệt”. Chị Nguyễn Hải Hà (phụ huynh học sinh Trường Tiểu học Cát Linh, HN) chia sẻ: “Khi con trai vào lớp 1, thấy con tự tin, lúc nào cũng dẫn đầu lớp. Cả nhà luôn tự hào vì cho rằng con có tố chất lãnh đạo. Càng về sau, được ủng hộ, con càng bộc lộ rõ ràng, lên sân khấu tranh mic của bạn, sốt ruột khi chưa đến lượt mình thi đấu, luôn muốn giành phần hơn đối với bạn bè, muốn mình phải chiến thắng và được đáp ứng mọi yêu cầu.

Ban đầu, gia đình mình tặc lưỡi nghĩ rằng trẻ nhỏ thôi mà, nó lanh lẹ một chút càng đỡ lo con mình bị ăn hiếp. Thế nhưng, theo thời gian, khi thói quen thích tranh giành ấy ngấm sâu. Con trai luôn đòi hỏi mình phải có ngay thứ mình thích, không biết chờ tới lượt. Thậm chí muốn gây sự, bắt nạt các bạn, các em nhỏ hơn. Khi đó bố mẹ mới bắt đầu lo lắng”.

Có kinh nghiệm tiếp xúc với nhiều em nhỏ thông qua trung tâm dạy kỹ năng mềm cho trẻ, Hà Hương cho rằng, trường hợp trên không phải hiếm gặp. Trong cuộc sống hàng ngày, có rất nhiều cha mẹ nghĩ rằng con biết tranh giành sẽ không chịu thiệt thòi và yên tâm khi con lớn lên, ra ngoài xã hội cũng không cần ai bảo vệ.

Thế nhưng, chị cũng đúc rút được nhiều kinh nghiệm rằng “tranh giành không phải là tự tin, nhường nhịn mới là tự bảo vệ mình”. Tất nhiên, không phải bất cứ trường hợp nào cũng sẵn sàng “nhường” và “nhịn” mà cần hiểu đúng tính chất của sự chia sẻ để nhường nhịn.

Hà Hương cho biết: “Khi con còn nhỏ, việc tranh giành có thể khiến con nghĩ là mình chiến thắng nhưng khi lớn hơn, con sẽ nhận phần thiệt về mình là không có bạn bè, luôn cảm thấy cô đơn ở đám đông. Bởi, không chỉ trẻ nhỏ mà cả người lớn, chắc hẳn chẳng ai muốn chơi cùng với những người luôn thích tranh giành lợi ích về mình.Từ đó, bé sẽ không cảm nhận được niềm vui được chơi chung, được chờ đến lượt, được có những tình bạn chân thành. Không chỉ thế, người thân trong gia đình, đặc biệt là anh chị em ruột của bé cũng sẽ rất dễ bất hòa nhau”.

Nguyên tắc “chờ đến lượt”

Hà Hương có một con trai và một con gái. Hai bé có độ tuổi gần nhau nhưng không có thói quen tranh giành đồ chơi hay lợi ích nào cho mình. Bởi trong nhà, bà mẹ “Nguyệt thảo mai” thường có một nguyên tắc đơn giản là “chờ đến lượt”. Trong nhiều trường hợp, chị luôn nhắc nhở với các con “cứ chờ rồi sẽ đến lượt mình”.

Ví dụ, khi đi siêu thị, con có thể lanh chanh chen lấn lên trên để được thanh toán trước thay vì xếp hàng, Hà Hương sẽ giúp con hiểu, những việc như thế cần có một trật tự, nếu ai cũng chen lấn để được dẫn đầu thì thời gian đến lượt còn bị kéo dài hơn.

Hay con ra công viên, khi thấy bạn khác đang chơi chiếc xích đu mà con thích, đừng đồng tình với việc con giành chiếc xích đu đó, mà hãy chờ, nếu không thì hướng con đến sự chờ đợi bằng cách, để con nói với bạn “khi nào chơi xong thì cho mình chơi nhé”,…Cũng chính từ việc chờ đợi này, con sẽ tự khắc biết chia sẻ với cảm giác của người khác mà “biết nhường nhịn”. Có thể, lần sau, khi ai đó đang chờ con chơi xong để được chơi, con sẽ sẵn sàng đứng lên nhường cho bạn.

Trong gia đình, nữ diễn viên cũng cho biết: “Hương thường hạn chế nhất những câu nói như “con lớn rồi, nhường em bé hơn” hay “nhường cho bạn vì bạn là khách, mình phải lịch sự”…Trẻ sẽ không hiểu được vì sao lớn hơn thì phải nhường và vì sao phải nhường khách, như vậy, chỉ làm cho con hiểu rằng những em nhỏ hay những bạn khách rất phiền phức, còn mẹ thì luôn thiên vị”.

Theo nữ diễn viên, hãy cố gắng đưa ra những cách giải quyết ổn thỏa cho cả hai, thỉnh thoảng mới nhường và nhường trong chừng mực mà bé chấp nhận được. Khi trẻ nhất định không nhường, cha mẹ cũng đừng la mắng hay dùng hình phạt để giải quyết, chuyện nhường nhịn không phải ngay lập tức có thể làm được ngay. Thay vào đó, người lớn hãy để con hiểu rằng, nếu cho người khác chơi cùng hoặc được chơi món đồ đó một lúc, họ sẽ cảm thấy rất vui, còn con vẫn có thể chơi sau khi khách ra về….

Nói thì dễ, nhưng quả thật, Hà Hương cũng cho biết, cha mẹ có từ 2 con trở lên thì càng cần khéo léo trong việc dạy con biết nhường nhịn. Đồng thời, muốn dạy trẻ yêu thương nhau thì trước hết cha mẹ cần công bằng với mọi việc, kể cả việc ăn, sử dụng đồ của các con. Các con yêu thương nhau hay không phần nhiều do môi trường và cách tương tác của cha mẹ. Vì vậy, cha mẹ đừng nghĩ rằng trẻ còn nhỏ nên chưa để ý, chưa hiểu biết được vấn đề. Người lớn hãy luôn bên cạnh, dùng tình yêu thương của mình để cùng đồng hành, định hướng và uốn nắn cho con nên người và trở thành những em bé hạnh phúc.

Ý kiến của bạn

Bạn còn 500/500 ký tự

Xem thêm