Bản in

Văn hóa

Thứ Năm, 15/3/2018 23:44

“Tớ muốn đi cùng trời cuối đất”- tác phẩm dành cho tuổi teen

Bộ ba tác phẩm mới của nhà văn Nguyên HươngBộ ba tác phẩm mới của nhà văn Nguyên Hương

GD&TĐ - Sau một thời nghiên cứu tìm tòi thể nghiệm, nhà văn Nguyên Hương “trình làng” bộ ba “Tớ muốn đi cùng trời cuối đất” dành cho tuổi teen với cách viết mới mẻ, sử dụng yếu tố kì ảo khiến tác phẩm thêm phần cuốn hút.

Nhân vật trung tâm của tác phẩm là nhóm bạn học trò phổ thông cuối cấp với bao lo toan, áp lực học hành thi cử, trong những mối quan hệ bạn bè phức tạp và cả những cảm xúc không gọi thành tên của mối tình đầu.

Mai Cát – một “Sâu Sách” học giỏi môn Văn tình cờ phát hiện ra Ngôi Sao Xanh trong thư viện của Ông Nội lớp trưởng Sao Khuê, trở thành người được du hành về Hồi Đó, được chu du trong những xứ sở cổ tích, gặp nàng Tấm trong cung vua, nghe chàng Trương Chi thổi sáo, chứng kiến những giây phút khắc nhập khắc xuất của Cây Tre Trăm Đốt… Vì một sai lầm của Mai Cát mà chiếc Rìu Phép mất tác dụng khiến Mai Cát phải lập tức trở về thế giới hiện tại cùng với người dẫn đường tên Vũ.

Là một sản phẩm do Ông Nội của Sao Khuê – một họa sĩ tài danh nức tiếng một thời sáng tạo ra, Vũ có trí thông minh đặc biệt, là sứ giả của những chuyến du hành xuyên thế giới. Bước vào thế giới Hồi Nay, Vũ cũng trở thành một mắt xích trong chuỗi sự kiện của nhóm bạn lớp 12, của bộ tứ Sao Khuê – Bích Liên – Tấn Cường – Sĩ Kiên.

Tác phẩm mới của nhà văn Nguyên Hương

Trong tác phẩm, độc giả khó có thể quên những nhân vật với cá tính riêng độc đáo: Mai Cát nhạy cảm, sâu sắc; lớp trưởng Sao Khuê giỏi giang, bản lĩnh; Sĩ Kiên hơi “ngông”; Tấn Cường lém lỉnh; Bích Liên hết lòng vì bạn bè; Hồng Lan tự cao, ích kỉ…

Có những nhân vật tính cách rõ ràng, nhất quán như Hồng Lan, nhưng cũng có nhân vật đa nhân cách như Sao Khuê, khiến độc giả khó có thể nắm bắt được diễn biến của câu chuyện, luôn tò mò đoán xem sự việc sắp tới sẽ ra sao.

Thế giới học đường với muôn vàn màu sắc, không thiếu những chiêu trò để lấy điểm cao, giành học bổng, thậm chí, để hạ bệ kẻ hơn mình. Nhưng ở đó, tình bạn bè vẫn luôn tỏa sáng, cùng giúp nhau trong lúc khó khăn, động viên nhau vượt qua kì thi căng thẳng, là chỗ dựa cho nhau khi tình cảm đi vào bế tắc…

Nhà văn Nguyên Hương tỏ ra thấu hiểu, nắm bắt và thể hiện tinh tế, sâu sắc cảm xúc mãnh liệt nhưng cũng mơ hồ, bảng lảng như sương của mối tình học trò.

Vì sao Vũ quyết định tới Hồi Nay mặc dù cậu có thể tan biến thành sương khói, có phải để được gặp cô bé dễ thương mà Vũ chứng kiến suốt 18 năm khi ẩn mình trong thư phòng của gia đình cô? Tại sao Vũ lại quyết định rời Hồi Nay, xa người mình thầm yêu trộm nhớ bấy lâu?

Với khả năng kể chuyện hấp dẫn, nhà văn Nguyên Hương luôn tạo ra những tình huống bất ngờ, khiến độc giả bị cuốn vào câu chuyện một cách tự nhiên.

Chia sẻ với bạn đọc, nhà thơ Hường Lý, biên tập bộ sách kể: “Bộ truyện Tớ muốn đi cùng trời cuối đất, chúng tôi đã bàn bạc trao đổi với nhau khá kỹ ngay từ đề cương và trong suốt quá trình chị sáng tác, nhưng thực sự chị vẫn làm tôi bất ngờ khi đọc bản hoàn chỉnh.

Chị đưa vào những nhân vật phụ vô cùng độc đáo như ông thày Bảy, Ông Nội, Quý, Đức Khoa… Chị thay đổi đề cương một cách “chóng mặt”, vì chị sống cuộc sống của nhân vật và để nhân vật dẫn dắt câu chuyện. Và bởi vậy mà chị có những cách xử lý tình huống rất thông minh, như cho mối tình thầm lặng mười mấy năm của Vũ là sự in vết, như chi tiết Vũ bốc khói, giải quyết mọi nút thắt bằng một câu nói dối về điểm toán của Sao Khuê…

Sống với nhân vật “sâu nặng” quá nên hôm chúng tôi làm xong công việc cuối cùng để hoàn tất bộ truyện, chị đã khóc vì phải chia tay những nhân vật của mình làm tôi cũng thấy rưng rưng…”

“Tớ muốn đi cùng trời cuối đất” cho thấy một Nguyên Hương không ngừng sáng tạo, thể hiện bút lực của nhà văn trong hành trình chinh phục độc giả tuổi teen hiện đại.

Với những trang viết chân thực, giàu cảm xúc về tuổi học trò, nhà văn Nguyên Hương đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng độc giả suốt hai thập kỉ qua với hàng loạt tác phẩm như Lời hứa của mùa hè, Gia sư, Sếp phó, Học trò phố huyện, Hoa rù rì, Ngày có bốn mùa, Nếu chúng mình nắm chặt tay nhau

Lê Đăng