Bản in

Văn hóa

Thứ Ba, 27/11/2018 13:00

Khu vườn bí mật xứ ngàn hoa

Khu vườn bí mật  xứ ngàn hoa

GD&TĐ - Khu vườn bí mật (Secret garden), theo hướng dẫn trên google, nơi này cách đường hầm Đất Sét không xa, nhưng vì thiếu bảng chỉ dẫn nên hơi khó khăn tìm kiếm. Đó là một con đường không êm ái. Còn sỏi đá, dốc cao dốc thấp xuyên qua rừng. Rồi một nhánh rẽ đổ xuống khá dốc, bãi đỗ xe cũng rất tạm bợ với tấm bảng gỗ chỉ lối đầy bí ẩn.

Lạ, đường đi khó khăn như vậy, buổi chiều trong rừng nhòa nhạt như vậy mà đa phần các bạn trẻ đã tới. Chắc chắn nơi đây phải có một bí mật gì đó. Gửi xe xong, đã thấy một chị bảo: “Vé vào cửa 50.000.” Chị dặn dò giữ vé để vào bên trong có người kiểm soát. Nhìn vào thấy một con đường lót gỗ. Tò mò hỏi đôi bạn trẻ vừa ra: “Trong đó có gì hay không em?”, trả lời: “Dạ, nhiều chỗ chụp hình đẹp lắm.”

Trong buổi chiều nắng xuyên qua rừng thông thật là kỳ ảo. Những con chó cảnh nằm dọc theo lối đi, hiền lành. Một căn nhà gỗ tạo duyên trong rừng. Và rất nhiều dây hoa giả tạo nên một vườn hoa đào và các loài hoa khác rủ xuống bao quanh. Khi nhìn hoa giả, thật lòng tôi không thích lắm, nếu không nói là thất vọng. Bởi Đà Lạt mệnh danh là xứ hoa, nên trang điểm hoa giả gần như phá cảnh.

 

Tuy nhiên, sự hoang sơ trong buổi chiều nhòa nhạt, những tán cây rừng chỉ cho phép những tia nắng mặt trời ném từng giọt xuống nơi thâm u này tạo cho người tìm đến một cảm giác bị mê hoặc một cách lạ lùng. Bỏ qua những chùm hoa giấy giả, chợt gặp những giọt nắng chiều lả lơi rơi trên ngôi nhà gỗ, bao quanh có những bàn ghế gỗ, tôi có một cảm giác lạ. Bên cạnh đó, chủ nhân khu vườn khôn khéo đốt hai lò lửa, khói bay tỏa tạo thêm cảm giác thâm u.

Bước chân đi theo con đường nhỏ, đến bên hồ - đây là một phần của hồ Tuyền Lâm nổi tiếng, mới thực sự thấy đây là một khu vườn bí ẩn. Vâng, lại thêm một căn nhà gỗ giống như hiện ra từ một câu chuyện cổ tích nào đó, một hàng rào bằng gỗ trắng, phía trước là vườn hoa mua nở tím, một con đường nhỏ với tay vịn bằng gỗ thông sần sùi đưa bạn ra một chiếc cầu gỗ ra lưng chừng hồ.

Một chiếc thuyền gỗ neo đậu giữa mờ ảo, giữa một màu xám của chiều và những tảng cỏ xanh, rêu xanh cùng cây xanh, thêm điểm nhấn là những hàng cây khô trơ trụi trơ thân màu gỗ bạc. Leo lên chiếc thuyền, có sẵn sợi dây kéo ra hồ, nước hồ lay chạm. Cả những bè tre làm duyên, chiếc xích đu tạo ngẫu nhiên bên gốc thông già khiến cặp tình nhân tới ngồi mà nghe không gian đang ríu rít.

Ở Khu vườn bí mật ấy, những lồng chim bồ câu cũng làm bằng gỗ thông, thời gian làm sậm màu, có những con chim bồ câu trắng. Đó là một không gian huyễn hoặc, đẹp. Có một cái võng êm rủ màn đong đưa như một căn phòng cho công chúa, có cả lối mòn đi trong rừng như thể đi mà không biết mình sẽ đi đâu. Rồi chợt gặp ở đó bóng nắng, gặp ở đó một thân cây đang vàng lá. Vậy là đủ cho một cảm giác chân thật.

Tôi rời khỏi Khu vườn bí mật, khi ấy như sương bắt đầu chùng trên ngọn cây. Dễ lạ vì có nhiều bạn trẻ vẫn đang tìm tới trong buổi chiều sắp cạn, họ muốn có một cảm giác khác, cảm giác đi trong khu rừng nắng đã tắt, chỉ có những ngọn lửa đốt lên, xòe tay ra mà nắm bắt sương đêm.

Khuê Việt Trường