Ngộ nhận về điểm số và sự bừng tỉnh của cô giáo trẻ

AN NHIÊN - 16:16 16/11/2019
Học sinh cởi mở khi được giáo viên gần gũi, yêu thương. Ảnh: An Nhiên Học sinh cởi mở khi được giáo viên gần gũi, yêu thương. Ảnh: An Nhiên

Điểm số không phải lúc nào cũng mang lại hạnh phúc

Lớp học 1A1 đầu giờ nhao nhao lên; góc này hai bé giằng sách của nhau, đằng kia một trẻ chạy sang dãy bàn bên cạnh trêu bạn… Cô Bích Ngọc bước vào lớp gây sự chú ý của bọn trẻ bằng mấy câu chào, rồi cô đứng về phía bảng, ở góc bảng vẽ sẵn một dãy các ký hiệu bằng phấn nhiều màu sắc.

Cô gọi bọn trẻ theo tổ, theo tên, rồi chỉ vào các ký hiệu để bọn trẻ biết rằng chúng phải trật tự hay cần phải ngoan hơn để bài học có thể bắt đầu. Lạ là chỉ nhìn vào các ký hiệu (đã được cô giáo cho làm quen từ đầu năm học) cả lớp im phăng phắc, cùng mở sách ra tìm bài học cô nhắc, gương mặt bọn trẻ vẫn vui vẻ, chứ không khó chịu khi phải làm theo yêu cầu của cô giáo.

Cô Bích Ngọc chia sẻ: “Dạy lớp 1 năm học nào tôi cũng xác định phải “làm lại từ đầu”. Mỗi trẻ một cá tính, hàng ngày tôi phải đối mặt với 30 cá tính khác nhau. Dường như ngày nào tôi cũng bị xoay như chong chóng. Trẻ con lớp 1 quá bé bỏng, ngoài việc tập đọc, tập viết… trong giờ học các con thường hay thưa thốt, “kiện cáo” với cô giáo từ việc nhỏ nhất. Lúc thì: “Bạn này lấy bút của con”; khi lại: “Cô ơi con muốn đi vệ sinh”; “Cô ơi bạn đánh con”… Nói nhiều với bọn trẻ chưa chắc là giải pháp tốt nhất”.

Thời gian đầu mới đứng lớp, cô giáo trẻ Bích Ngọc tâm sự: “Chỉ ngủ trọn vẹn được 2 đêm là thứ 7 và Chủ nhật. Còn những đêm khác tôi phải thức để soạn bài, rồi chấm bài cho HS và rất nhiều công việc không tên khác của GV chủ nhiệm. Mới chỉ một tháng nhận lớp mà trông tôi bơ phờ, mệt mỏi. Đã vậy, còn tác động từ phía cha mẹ HS. Phụ huynh dường như không có sự tin tưởng cô giáo trẻ. Họ nói ý với tôi: “Cô trẻ thế mà đã được đứng lớp à?”; “Cô có phải con cháu của hiệu trưởng không?”… Việc đó đã thành một áp lực vô hình”.

Phải chinh phục được phụ huynh - suy nghĩ đó khiến cô Bích Ngọc đặt mục tiêu phải làm cho các HS trong lớp trở thành trò ngoan, trò giỏi, có kết quả cao trong học tập. Cô đã nghiêm khắc khi HS chưa làm được những điều cô mong muốn. Kết quả HS tiến bộ về điểm số theo từng tuần, từng tháng… “Lúc đó tôi nghĩ cách GD của mình là đúng đắn. Tôi không hề biết, có một cơn bão đang ở đằng sau điều tôi tưởng đã thành công đó.

Phụ huynh lớp tôi không hề hài lòng như tôi tưởng. Điểm 9, 10 con họ mang về nhà nhiều lên lại tỉ lệ thuận với sự căng thẳng”- cô Bích Ngọc nhớ lại - “Tôi quên mất một điều quan trọng: Trẻ con cần được vui khi đến trường. Phụ huynh âm thầm bức xúc. Cũng bắt đầu có những ý kiến lên tiếng. Đỉnh điểm nhất là khi cả nhà của một HS gồm cả ông bà, bố mẹ kéo đến thẳng phòng người lãnh đạo cao nhất của trường để bày tỏ sự bất bình, họ thực sự không mong muốn tôi làm việc với con cháu họ, với tất cả lớp theo cách như vậy”.

Một chuỗi căng thẳng đã kết thúc bằng việc cô Bích Ngọc nhận được quyết định tạm dừng công tác chủ nhiệm lớp. “Tôi suy sụp, vô cùng hờn tủi khi phải dừng nhiệm vụ giữa chừng. Tôi vẫn không tìm được lý do tôi sai ở đâu. Tôi thấy mình rơi vào hố đen của sự thất bại. Tôi đã mất công việc, mất hy vọng và hơn hết là mất niềm tin vào chính mình”, cô Bích Ngọc kể.

 Cô Phạm Thị Bích Ngọc say sưa với học trò. Ảnh: An Nhiên

Hạnh phúc đến từ yêu thương, cảm thông…

“Nhưng chính cuộc nói chuyện của thầy Nguyễn Văn Hòa (Chủ tịch HĐQT trường) đã giúp tôi tỉnh ngộ. Thầy nói: “Đừng bận tâm người khác nghĩ về con ra sao, mà hãy dành thời gian để suy nghĩ những điều con đã làm và tại sao con làm sai”. Câu nói ấy trước tiên giúp tôi bình tĩnh hơn trong việc chấp nhận có một quãng dừng, để rồi cũng từ quãng dừng đó tôi đã nhận ra và lại nhen nhóm lên hy vọng sẽ làm việc tốt hơn, bằng khả năng thật sự của bản thân”.

Quãng thời gian phải tạm ngừng dạy học cũng cùng lúc cô Bích Ngọc mang bầu, sinh con. Sau đó cô được nhà trường cho quay trở lại với công việc với lời nhắn nhủ động viên “cố gắng” từ thầy Nguyễn Văn Hòa.

Sau 1 năm được phân công chủ nhiệm lớp 2, cô Bích Ngọc lại được tin tưởng giao dạy lớp 1. “Lại được gắn bó với các HS bé bỏng lớp đầu cấp. Lúc này, ngoài ở vị trí GV, tôi còn là người mẹ. Ở nhà tôi là mẹ của một cô con gái, còn khi lên lớp, tôi là mẹ của 30 con HS. Khi tận tay chăm sóc và dạy dỗ con mình đẻ ra, lớn lên từng ngày, tôi thấu hiểu hơn những lo lắng, sự vất vả và trăn trở của phụ huynh trong quá trình nuôi dạy con. Tôi cũng bừng tỉnh về phương pháp dạy dỗ bọn trẻ” - cô Bích Ngọc tâm sự.

Tự mình thay đổi, mỗi ngày tới lớp cô Bích Ngọc quan sát nhiều hơn đến gương mặt, nụ cười, niềm vui, nỗi buồn của HS. Cô đã nhận ra những điều chưa đúng về phương pháp GD trước đây: “Tôi đã từng vô tâm với thế giới tâm hồn trong trẻo, thơ ngây của HS. Tôi đặt chúng vào một gánh nặng áp lực học tập một cách vô lý và không cần thiết.

Tôi đã thay đổi, kiên nhẫn, lắng nghe chia sẻ, cảm xúc của các con, dễ dàng bỏ qua các lỗi sai và dịu dàng hơn khi uốn nắn. Tôi nhìn vào mắt các con nhiều hơn, mỉm cười nhiều hơn, tôi dành nhiều cử chỉ âu yếm cho tất cả bọn trẻ. Tôi bình tĩnh chờ đợi trẻ thay đổi từng ngày, chứ không đặt ra các dấu mốc cứng nhắc theo tuần, theo tháng như trước nữa”.

“Nếu như chú đại bàng phải chờ đến 40 tuổi mới có thể thay đổi, thì có lẽ với tôi khoảng thời gian để mình suy ngẫm lại và đưa ra quyết định thay đổi lớn lao. Tôi không đợi đến 40 tuổi rồi mới thay đổi như chú đại bàng kia. Tôi nhận ra là GV phải thay đổi khi thấy cần thiết, thay đổi để phù hợp với sự phát triển chung, để HS của mình được hạnh phúc hơn” – cô Bích Ngọc rút ra điều đơn giản mà lớn lao với chính mình.

An Nhiên

Bình luận của bạn đọc