Bản in

Thời sự

Thứ Tư, 25/7/2018 15:41

Người anh hùng của ba thế hệ... anh hùng

Anh hùng LLVT Khấu Trung Gương bên bàn thờ ba má tại tư giaAnh hùng LLVT Khấu Trung Gương bên bàn thờ ba má tại tư gia

GD&TÐ - Chiến tranh đi qua, ba thế hệ gia đình này có 12 liệt sĩ,  ba người được phong tặng Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) và một Anh hùng lực lượng vũ trang (LLVT)… Anh hùng LLVT Khấu Trung Gương (phường Phú Tân, TP Bến Tre) khẳng định lúc chiến đấu phải đánh thắng để cứu dân, cứu nước. Truyền thống kháng chiến ba đời của gia đình ông là như vậy.

Theo bước cha anh

Ông Gương cho biết, những năm kháng chiến, gia đình ông ở xã Phước Hiệp, Mỏ Cày (Bến Tre), sống bằng nghề nông. Nhà nghèo, ông chỉ học hết lớp hai rồi nghỉ ở nhà chăn vịt. Tuổi nhỏ ông chưa hiểu cách mạng là gì. Thấy cậu Lê Văn Thảo (cậu thứ hai) của ông không biết đi làm ở đâu, cứ về nhà vào đêm khuya khoắt, má ông lấy xuồng đưa đi.

Ông có hỏi má: Cậu Hai làm gì mà về vào đêm không vậy má. Bà bảo: Con còn nhỏ biết làm gì. Rồi có lần cậu Hai bị lính vây bắn khi đang chèo ghe trên sông, cậu quay ghe vào bờ được du kích bắn trả giải vây, cậu thoát nhưng bị thương. Qua lần đó ông biết cậu là Phó Hậu cần Tỉnh đội Bến Tre; hôm bị giặc vây bắn là lúc cậu chở vũ khí từ tàu không số từ huyện Thạnh Phú về thì bị giặc phát hiện, vây bắn.

Bà ngoại ông là bà Phạm Thị Đầy có năm người con là liệt sĩ (bốn cậu và má của ông). Những người con của ngoại tôi tham gia cách mạng, bà bị giặc bắt lên thị trấn tra điện, tra tấn nước chết lên chết xuống nhiều lần nhưng vẫn bảo vệ con và đồng đội của con. Không chỉ các cậu, dì, má của ông là con của ngoại mà bà ngoại ông còn là mẹ chiến sĩ, Ngoại chăm sóc, bảo vệ khi các đơn vị bộ đội về đóng quân ở nhà ngoại. Ngoại ông được nhà nước truy tặng Mẹ VNAH có 5 người con là liệt sĩ.

Gia đình bên ngoại ông còn có mợ Hai là vợ của cậu Hai Thảo có chồng là liệt sĩ và hai con trai là liệt sĩ được Nhà nước phong tặng Mẹ VNAH. Năm 16 tuổi, ông xin ba má đi bộ đội như anh Ba, anh Tư của mình. Đơn vị ông đầu quân là Tiểu đoàn 263, quân khu 8.

Người anh hùng bình dị trong cuộc sống thường nhật

Gia đình ông có bảy anh chị em: 4 trai, 3 gái. Mẹ ông hy sinh năm 1967 vì pháo giặc, trong lúc triển khai công tác phụ nữ. Ba ông: Khấu Văn Trực, công tác tại xã Phước Hiệp, lúc họp nhóm, trúng pháo giặc, chết. Bốn anh em trai đi bộ đội hy sinh ba. Gia đình ông có 5 liệt sĩ: ba má và ba anh em trai của ông, trong đó liệt sĩ Khấu Văn Khiết là anh thứ ba của ông tham gia trận đánh Tết Mậu Thân vào Nhà Bè Sài Gòn đến nay chưa tìm được hài cốt...

Năm 1970, chỉ huy đơn vị gọi ông Gương lên làm công tác tư tưởng tránh chao đảo tinh thần và báo tin cho ông biết; em gái ông lúc về thăm vườn, bị pháo giặc bắn chết! Lòng ông uất nghẹn vì thương em, đứa em mà cách mấy tháng trước đó, đơn vị đóng quân gần nhà ông có có xin chỉ huy về thăm, người em gái nhìn ông kỳ lắm. Sau biết tin em chết, ông biết đó là điềm dữ rồi.

Những trận đánh khiến giặc khiếp sợ

Trong quá trình tham gia bộ đội, ông Gương đánh trên trăm trận ở các chiến trường: Mỹ Tho, Long An, An Giang, Đồng Tháp, Kiến Phong. Sáu lần bị thương. Có hai trận ông nhớ nhất là: tháng 9 năm 1967, được tin Sư đoàn 9 Mỹ mở cuộc càn “Sóng thần Cửu Long” chiến thuật “Hạm đội Mỹ trên sông”, Tiểu đoàn 263 được điều về ấp 4, xã Cẩm Sơn, huyện Mỏ Cày.

Lúc này, ông đã 18 tuổi và đang là tiểu đội phó thông tin liên lạc, có trách nhiệm bảo đảm thông tin chỉ huy thông suốt.

Sáng sớm, giặc bắn pháo chà đi sát lại, dây thông tin đứt liên tục, ông luồn lách dưới làn đạn phăng đường dây nối lại. Theo báo cáo qua đường thông tin của giặc, trận đánh này, Sư 9 Mỹ bị ta bắn cháy 20 tàu, diệt 200 tên lính Sư 9 Mỹ. Báo chí Mỹ thú nhận: “Trận “Ba Rài” là trận chua cay thứ hai của Mỹ sau trận Ấp Bắc, Tiền Giang với chiến thuật “Phượng hoàng bay” bị tiêu diệt.

Cuối năm 1969 đến đầu năm 1970, Tiểu đoàn 263 được quân khu điều về tăng cường cho Bến Tre, ông tham gia hàng chục trận đánh diệt đồn bót của địch. Khoảng tháng 10/1973, Tiểu đoàn 263 đổi tên là D7 hành quân về xã Tân Bình, Mỏ Cày Bắc, công đồn đánh Tiểu đoàn 453 của Ngụy.

D7 bố trí xong, khoảng 4 - 5 giờ chiều, tiểu đoàn địch kéo quân về thị trấn Mỏ Cày (Mỏ Cày Nam). Ông được điều về làm Đội trưởng trinh sát của D7, dẫn đội trinh sát chặn đầu địch để đơn vị của ông tiêu diệt Tiểu đoàn 453. Bị chặn đánh quá bất ngờ, địch lúng túng, ta diệt trên 2 đại đội của giặc, số còn lại địch co cụm trên lộ Giồng Keo. D7 lệnh anh bám sát để đơn vị tiêu diệt số địch còn lại.

Trận đánh này ông nhớ mãi không quên: khi vừa lên lộ, hai chiến sĩ của đội trinh sát bị giặc bắn, hy sinh. Địch canh chờ ta lấy xác đồng đội tiêu diệt tiếp.

Ông nghĩ đồng đội sống chết với mình, nay hy sinh, mình không thể vì sợ chết mà bỏ xác lại được. Ông xin lệnh đi lấy xác liệt sĩ, chỉ huy tiểu đoàn can ngăn không được nên đồng ý.

Ông tổ chức thêm ba đồng chí đi cùng để lấy xác đồng đội. Lúc này trời đã tối đen. Ông thoa bùn đất đầy người và dặn ba chiến sĩ theo cùng: Tôi lên trước, khi nào ông cột dây được, phía sau kéo xác ra. Ông bò đến mép đường nơi hai chiến sĩ hy sinh, quơ tay đụng một xác và buột dây, kéo được một xác. Xác liệt sĩ còn lại nằm giữa lộ, ông trườn sát lộ, tay sờ được xác đồng đội, buộc dây và bò trở lại xuống ruộng. Ông nghĩ là địch cài lựu đạn dưới xác liệt sĩ để diệt thêm ta nên kéo mạnh, không có. Địch phát hiện ta lấy xác, bắn tán loạn, pháo sáng đầy trời. Song ta vẫn lấy được xác của chiến sĩ hy sinh.

Lấy xác xong, ông đề nghị chỉ huy tiểu đoàn tập kích hỏa lực tấn công vào đội hình của địch. Sau đó địch báo chết 30 tên. Sau trận đánh này, ông làm Đại đội trưởng Đại đội ba, đơn vị giao ông giải phóng nhiều đồn bót khác trong tỉnh cho đến ngày giải phóng miền Nam.

Nói về danh hiệu Anh hùng LLVT của mình, ông cho biết: mình đi đánh giặc chứ đâu nghĩ đến chuyện khen thưởng. Khi Tỉnh Đội bảo viết bản báo công, ông chỉ viết được một trang giấy học trò. Ông nói: Hồi nhỏ chỉ học hết lớp 2, gia đình nghèo, ở nhà chăn vịt. Tỉnh Đội cử cán bộ tuyên huấn xuống hướng dẫn viết báo cáo thành tích. Ông Gương được Nhà nước phong tặng Anh hùng LLVT vào ngày 06/01/1978.

Đến năm 1990, ông được nghỉ hưu với hàm thiếu tá, tiểu đoàn trưởng, về sống ở khu phố 1, phường Phú Tân, TP.Bến Tre là đất ông mượn tiền mua sau khi nhường phần đất ở quê nhà cho người chị thờ cúng ông bà.

Lư Thế Nhã