Bản in

Thế giới

Thứ Bảy, 13/6/2015 08:52

Đội đặc nhiệm SEAL 6: Anh hùng hay những kẻ giết người khát máu

Lính bắn tỉa SEAL trong một lần làm nhiệm vụ.Lính bắn tỉa SEAL trong một lần làm nhiệm vụ.

Sau vụ đột kích tiêu diệt thành công trùm khủng bố Osama bin Laden tại Pakistan hồi năm 2011, Đội SEAL 6 đã bước từ bóng tối ra ánh sáng, từ một lực lượng không được thừa nhận sự tồn tại trở thành các anh hùng được nước Mỹ tung hô. 

Nhưng liệu họ có đẹp đẽ như những gì người ta ca ngợi, hay chỉ là các cỗ máy đã quen với việc giết chóc?

Nổ súng là có người chết

Có thể nói Đội SEAL 6 sinh ra từ sự thất bại của chiến dịch giải cứu 53 con tin Mỹ bị khống chế trong vụ chiếm Đại sứ quán Mỹ ở Tehran hồi năm 1980. Lần ấy, việc lên kế hoạch tồi và thời tiết xấu đã buộc các chỉ huy quân đội Mỹ phải hủy bỏ nhiệm vụ. Tuy nhiên, vẫn có tới 8 lính đặc nhiệm SEAL thiệt mạng, khi 2 chiếc máy bay chở họ va vào nhau trên sa mạc Iran.

Sau thất bại, hải quân đã đề nghị Tư lệnh Richard Marcinko, một cựu chiến binh thời chiến tranh Việt Nam, tạo dựng ra một biệt đội SEAL có thể phản ứng nhanh với các vụ khủng hoảng do khủng bố gây ra, và đặc biệt là không thể thất bại.

Marcinko là sản phẩm còn sót lại từ thời Chiến tranh Lạnh nên đã mang tư duy này vào lực lượng mới của ông, thể hiện ngay từ cái tên. Khi ấy, Mỹ chỉ có 2 đội SEAL, nhưng Marcinko vẫn gọi lực lượng mới là Đội SEAL 6, với hy vọng người Liên Xô sẽ đánh giá vượt mức kích cỡ của lực lượng đặc nhiệm Mỹ.

Ông viết lại quy định, nhào nặn đội 6 thành một lực lượng chiến đấu đáng nể, nhưng cũng nổi tiếng vô kỷ luật. Sau này, hải quân phải ra tay can thiệp, loại bớt những kẻ ưa lộn xộn. Thành viên đội 6 giờ có giáo dục hơn, khỏe mạnh hơn, lớn tuổi và trưởng thành hơn. Tuy nhiên thách thức kỷ luật vẫn là một trong các đặc tính cố hữu của đội 6. Đó dường như là lý do vì sao một số cựu quân nhân đội 6, sau khi giải ngũ đã viết sách nói về bí mật quanh lực lượng này, khiến nhiều người lính trong các lực lượng đặc nhiệm khác tròn mắt kinh ngạc.

Từ sau vụ khủng bố 11.9.2001, tiền bắt đầu đổ vào quân đội Mỹ, đặc biệt là các lực lượng tinh nhuệ như đội 6, ngày một nhiều hơn. Việc này đã giúp đội 6 mở rộng quy mô, tăng số lượng thành viên lên gần 300 người, bên cạnh đội ngũ hỗ trợ tới 1.500 người.

Giải cứu con tin hiển nhiên là một trong những ưu tiên hàng đầu của đội 6. Đó là các nhiệm vụ nguy hiểm, phức tạp mà họ chưa có cơ hội thực hiện trước năm 2001. Kể từ đó, đội 6 đã thực hiện ít nhất 10 vụ giải cứu, gồm cả thành công và thất bại.

Lính đội 6 nói rằng trong các nhiệm vụ giải cứu, họ phải di chuyển nhanh hơn và khiến bản thân chịu nguy hiểm lớn hơn. Khi thực hiện những nhiệm vụ như thế, lính đội 6 thường giết phần lớn những kẻ bắt cóc con tin, để giảm thiểu tối đa rủi ro.

Năm 2003, họ giải cứu thành công nữ quân nhân Jessica Lynch. Họ tiếp tục cứu thuyền trưởng Richard Phillips của tàu Maersk Alabama hồi năm 2006, con tin Jessica Buchanan hồi năm 2012. Trong 2 vụ sau, những kẻ bắt cóc con tin đều bị bắn chết.

Không phải lần nào đội 6 cũng thành công. Tháng 10.2010, một thành viên đội 6 đã mắc sai lầm khi giải cứu Linda Norgrove, một nhân viên cứu trợ nhân đạo 36 tuổi người Anh, bị Taliban giữ làm con tin. Thảm họa xảy ra trong 2 phút đầu tiên, sau khi lính đặc nhiệm xuống khỏi trực thăng chở họ ở các vùng núi nằm tại tỉnh Kunar, Afghanistan.

Khi họ tiến nhanh về phía tòa nhà của Taliban, thành viên mới nhất của đội đã bị kẹt súng. Tưởng rằng có 2 tay súng Taliban đang nấp trong một rãnh nước chờ mình, anh đã liệng một quả lựu đạn về phía đó.

Nhưng sau khi chạm súng và tiêu diệt những kẻ bắt cóc con tin, lính SEAL thấy Norgrove nằm gục trong rãnh nước. Ban đầu người lính ném lựu đạn và một thành viên khác của đội SEAL nói Norgrove chết vì Taliban đánh bom tự sát. Song câu chuyện của họ nhanh chóng bị lộ tẩy. Video giám sát cuộc giải cứu cho thấy nạn nhân gần như chết ngay do trúng mảnh lựu đạn vào đầu và lưng.

Một cuộc giải cứu khác hồi năm 2012 đã thành công, nhưng gây thiệt hại không nhỏ cho đội 6. Trong đêm tháng 12 năm đó, những người lính SEAL xông vào một tòa nhà ở Afghanistan, nơi Taliban đang giam giữ tiến sĩ Dilip Joseph, thành viên một tổ chức nhân đạo. Người lính đầu tiên tiến vào đã lĩnh một viên đạn trúng đầu và đổ sụp xuống. Những người lính khác trả đũa bằng cách giết chết toàn bộ 5 kẻ bắt cóc.

Lính Đội SEAL 6 chờ lên máy bay để thực hiện một cuộc đột kích ở Falluja, Iraq.

Giết chóc đã trở thành điều quen thuộc

“Văn hóa” không ngại giết chóc khi tham chiến này còn được thành viên đội 6 áp dụng trong nhiều dạng nhiệm vụ khác. Giai đoạn từ năm 2002 tới 2008, họ thường xuyên phải chiến đấu tại Afghanistan và Iraq. Năm 2006, với sự thay đổi chiến lược quân sự, lính đội 6 và các lực lượng đặc nhiệm khác thậm chí đã được giao nhiệm vụ đánh bại Taliban ở Afghanistan.

Mệnh lệnh dẫn tới nhiều năm đội 6 phải thực hiện các cuộc đột kích liên miên vào đêm, nhằm tìm diệt nhiều nhân vật lãnh đạo của Taliban. Kết quả là một đơn vị tinh nhuệ nhất như đội 6, được sinh ra để đảm bảo thành công cho các nhiệm vụ rủi ro nhất, rốt cục lại bị tung vào xử lý nhiều nhiệm vụ chiến đấu như lính chiến bình thường.

Không có thống kê nào cho thấy đội 6 đã thực hiện bao nhiêu cuộc đột kích và giết bao nhiêu người. Quân đội Mỹ nói rằng phần lớn các cuộc đột kích không có tiếng súng. Nhưng các thành viên đội 6 cho New York Times biết giai đoạn 2006 tới 2008, họ thường xuyên phải tiến hành các đợt lùng giết mục tiêu đối phương, có lúc kéo dài nhiều tuần lễ.

Thời gian đó, trung bình mỗi đêm lính đội 6 giết từ 10 - 15 người. Có đêm họ giết tới 25 người. Chiến thuật quen thuộc của lính SEAL là dùng vũ khí hãm thanh để giết đối phương khi họ đang ngủ. “Tôi thường lẻn vào nhà người khác khi họ đang ngủ” - Paul Bissonnette người lính đội 6 đã tham gia giết trùm khủng bố Bin Laden, viết trong cuốn hồi ký “No Hero” - “Nếu thấy họ mang súng bên mình, tôi sẽ giết họ”.

Do phải tiến hành quá nhiều cuộc đột kích, thành viên đội 6 trở nên dữ dằn. “Các lễ hội giết chóc trở thành chuyện thường xuyên” - một cựu thành viên nói. Khi bị phóng viên New York Times hỏi dồn về chi tiết một vụ đột kích, một thành viên đội 6 trả lời: “Có quá nhiều mục tiêu, tới mức mỗi nhiệm vụ mới cũng chỉ là một cái tên khác. Cho dù họ là những kẻ hợp tác, chỉ huy cấp thấp, cấp cao hay chuyên gia tài chính của Taliban, chuyện cũng chẳng quan trọng nữa”.

Một thành viên khác của đội 6 còn đánh giá thấp hơn vài nhiệm vụ họ phải thực hiện. “Tới năm 2010, đội đã phải săn lùng cả các tay anh chị trên đường phố. Lực lượng được huấn luyện tốt nhất thế giới rốt cục lại săn lùng cả tội phạm đường phố” - người này nói đầy ngán ngẩm.

Việc lính SEAL sử dụng vũ khí mạnh, chiến thuật bạo lực cũng khiến nhiều vụ bắn nhầm dân thường đã diễn ra. Britt Slabinski, một cựu binh đội 6, nói rằng ông chứng kiến đồng đội giết nhầm dân thường khoảng “4 hay 5 lần” trong suốt thời gian được điều đi làm nhiệm vụ.

Năm 2008, những người cao tuổi trong một ngôi làng ở tỉnh Helmand của Afghanistan đã kiện lính đặc nhiệm Mỹ vì giết quá nhiều dân thường. Giới chức quân đội Mỹ đã cho chất vấn thành viên đội 6, được giao nhiệm vụ tiến vào làng để bắt hoặc giết một nhân vật có tên Pantera.

Lãnh đạo nhóm SEAL thực hiện nhiệm vụ là Peter G. Vasely trả lời tỉnh bơ rằng anh ta cùng đồng đội đã giết mọi người đàn ông họ tìm thấy, đơn giản bởi tất cả đều mang súng. Và bất chấp việc bị cáo buộc giết dân thường, nhóm SEAL này đã không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào.

Với việc đã được điều động chiến đấu liên tục trong 13 năm qua, Đội SEAL 6 cũng chịu những tổn thất sinh mạng không hề nhỏ. New York Times cho biết khoảng hơn 30 lính đặc nhiệm và nhân viên hỗ trợ đã chết trong các nhiệm vụ chiến đấu khác nhau. Họ gồm 15 thành viên Tiểu đội Vàng và 2 chuyên gia phá bom, đã thiệt mạng vào năm 2011, khi chiếc trực thăng chở họ mang mã Extortion 17 bị bắn hạ ở Afghanistan. Đây là ngày thiệt hại nhân lực nặng nề nhất trong lịch sử Đội SEAL 6.

Hơn 1 năm sau, một nhiệm vụ khác của đội 6 lại vấp phải sự phản đối dữ dội từ người Afghanistan. Ngay sau nửa đêm ngày 27.12.2009, hàng chục lính Mỹ và Afghanistan hạ cánh bằng trực thăng cách làng Ghazi Khan ở tỉnh Kunar và tiến tới làng trong bóng tối. Khi họ rời đi, 10 dân thường đã bị giết.

Các nạn nhân về sau được xác định là học sinh, đang theo học ở một số ngôi trường địa phương và hoàn toàn không có thành viên Taliban nào trong đó. Nhưng quân đội Mỹ vẫn cố vớt vát nói rằng một số nạn nhân có súng nên không thể loại trừ việc họ có quan hệ với Taliban.

Như thế, một lần nữa lính Mỹ lại chẳng bị buộc tội gì dù phạm tội ác. Thực tế, cuộc điều tra của New York Times cho thấy có rất ít lính đội 6 phải chịu trách nhiệm cho các vụ giết người quá mức mà họ đã thực hiện.

Lính Đội SEAL 6 chờ lên máy bay để thực hiện một cuộc đột kích ở Falluja, Iraq.

Với việc đã được điều động chiến đấu liên tục trong 13 năm qua, Đội SEAL 6 cũng chịu những tổn thất sinh mạng không hề nhỏ. New York Times cho biết khoảng hơn 30 lính đặc nhiệm và nhân viên hỗ trợ đã chết trong các nhiệm vụ chiến đấu khác nhau. Họ gồm 15 thành viên Tiểu đội Vàng và 2 chuyên gia phá bom, đã thiệt mạng vào năm 2011, khi chiếc trực thăng chở họ mang mã Extortion 17 bị bắn hạ ở Afghanistan. Đây là ngày thiệt hại nhân lực nặng nề nhất trong lịch sử Đội SEAL 6.

Giống nhiều lực lượng đặc nhiệm khác, vũ khí của lính đội 6 đều đã qua chỉnh sửa theo yêu cầu riêng. Hầu hết các loại súng đều được gắn ống giảm thanh để che tia lửa đầu nòng và giảm bớt tiếng nổ khi chiến đấu. Súng được gắn thiết bị chiếu tia laser để hỗ trợ bắn chính xác hơn. Người lính được trang bị kính nhìn đêm và kính dò thân nhiệt để tiện săn lùng và tiêu diệt kẻ thù. Có tin nói lính đội 6 còn mang theo cả rìu tomahawk để phá khóa và giết người khi cận chiến.

Tang lễ của các nạn nhân bị thành viên đội 6 bắn chết ở Gazi Khan, Afghanistan, hồi năm 2009.

Theo Lao Động