Bản in

Khỏe - Đẹp

Thứ Tư, 27/5/2015 19:49

Một nông dân sáng chế máy trợ thở cho bệnh nhân

Tận mắt chứng kiến chiếc “máy trợ thở”, bà Ma Thị Nguyệt, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thái Nguyên đã hết sức ngạc nhiên về sự giản đơn, gọn nhẹ, tiện ích của chiếc máy. Bà càng ngạc nhiên hơn khi được biết, chủ nhân của chiếc máy là ông Nguyễn Hữu Mùi, tổ 21, phường Túc Duyên (T.P Thái Nguyên), một nông dân thuần hậu, chất phác, sinh sống bằng nghề gò, hàn và sửa chữa nông cụ phục vụ nông dân.
Ông Nguyễn Hữu Mùi chỉnh sửa máy trợ thở cho người bệnh.
Ông Nguyễn Hữu Mùi chỉnh sửa máy trợ thở cho người bệnh.

 

Một ngày áp Xuân Ất Mùi năm 2015, bà Ma Thị Nguyệt cùng Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin tỉnh Thái Nguyên đi thăm và trao tiền hỗ trợ cho nạn nhân bị bệnh hiểm nghèo. Khi đến thăm nạn nhân Chu Hồng Việt, tổ 25, phường Hoàng Văn Thụ (TP Thái Nguyên), bà Nguyệt cùng mọi người trong đoàn công tác đã hết sức ngạc nhiên khi thấy bệnh nhân Chu Hồng Việt đang sống nhờ vào chiếc máy trợ thở. Một chiếc máy vuông vức nặng chừng 20 kg, chạy êm và đều đặn ép quả bóng để đẩy hơi vào nuôi sống cơ thể bệnh nhân.

Người sáng chế chiếc máy trợ thở đó là ông nông dân Nguyễn Hữu Mùi, sinh năm 1958, trong một gia đình nông dân nghèo ở phường Túc Duyên. Cuộc sống riêng chẳng mấy dư dả, nhưng ông luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ông là người đam mê sáng tạo, thích cải tiến các chi tiết máy móc, nông cụ. Nhiều nông dân khi mang máy cày, máy bừa, máy vò chè, sấy chè đến sửa, ông giúp họ thay thế một số chi tiết máy mà không lấy thêm tiền công, song chất lượng máy tốt hơn, sản phẩm làm ra chất lượng hơn.

Cũng từ đam mê sáng tạo, nên ông đã sáng chế được chiếc máy trợ thở gọn, nhẹ, bền, đẹp và hữu ích. Nguyên do để ông Mùi sáng chế chiếc máy thở đầu tay là dịp tháng 6-2011, khi đến thăm ông Nguyễn Ngọc Lăng, tổ 1, phường Trung Thành (TP Thái Nguyên) bị liệt toàn thân và liệt cơ thở, nằm viện nhiều năm, phải sống nhờ vào máy thở của bệnh viện. Mỗi lần ông Lăng về thăm nhà phải có hai người phục vụ, một người đẩy xe và một người bóp bóng hỗ trợ thở. Thấy vậy, ông Mùi ngỏ ý, sẽ làm giúp cho ông Lăng cái máy bóp bóng, tức là máy trợ thở.

Bắt đầu công việc nghiên cứu làm máy trợ thở, ông cẩn thận đi hỏi người bạn làm bác sĩ chuyên khoa hồi sức cấp cứu về cơ chế thở, đường thở, nhịp tim mạch, số lần thở ra, hít vào/phút... Về nhà, trằn trọc suy nghĩ tìm giải pháp chế tạo máy. Cho tới sáng sớm, là lúc ông tìm ra lời giải về chống nhiễm khuẩn hô hấp cho người bệnh khi sử dụng máy trợ thở. Ông bảo: “Tôi áp dụng lọc khí theo nguyên lý lọc khói qua nước của điếu cày”.

Để có linh kiện lắp đặt máy trợ thở, ông đến các điểm thu mua sắt thép phế liệu, xin mua lại những động cơ điện, bộ điều tốc, bánh răng, trục khuỷu, pu li, xích... riêng bóng nhựa ép đẩy khí được mua ở cửa hàng cung cấp thiết bị y tế. Sau hơn một tháng lắp vào, tháo ra, kê chỉnh sao cho nhịp máy khi bóp bóng phù hợp với nhịp thở của người bệnh, chiếc máy đã hoàn thành.

Bà Tô Thị Nga, vợ ông Lăng cho biết: “Chiếc máy trợ thở do ông Mùi làm ra đã giúp chồng tôi rời bệnh viện về nhà được gần 5 năm rồi. Gia đình tôi không phải thay nhau vào bệnh viện thăm nom người ốm. Tôi cũng có nhiều thời gian nghỉ ngơi, dọn dẹp nhà cửa và tăng gia sản xuất”.

Chiếc máy trợ thở cho ông Chu Hồng Việt là chiếc thứ tám ông Mùi lắp đặt theo yêu cầu của người nhà bệnh nhân, giá chỉ 4,5 triệu đồng. 100% máy trợ thở do ông làm đều bảo đảm các thông số kỹ thuật của máy bóp bóng và chính xác theo nhịp thở của từng người bệnh, giảm được sức người bóp trợ thở bằng tay. Ông Mùi tâm sự: “Tôi sáng chế chiếc máy trợ thở là để cứu người, giúp đời, chứ không mảy may toan tính hơn thiệt. Vì mỗi chiếc máy trợ thở của tôi làm ra, đồng nghĩa với việc có một người được tiếp tục sống”.

Ông Mùi, một nông dân chân chất đã tự làm được chiếc máy trợ thở để nhiều người được sống. Ông không phải nhà khoa học, không phải giáo sư, kỹ sư chế tạo, lại càng không chờ cậy dự án, ngân sách nhà nước cấp để đầu tư cho “công trình nghiên cứu khoa học”. Ông lẳng lặng làm và coi đó là một công việc bình thường.

Theo NDĐT