Bản in

Giáo dục & Pháp luật

Thứ Tư, 20/12/2017 13:11

Chuyện “nhỏ nhặt” chia đôi mái ấm

Chuyện “nhỏ nhặt” chia đôi mái ấm

GD&TĐ - Đến khi phải cùng nhau ra chốn công đường “khai tử” hôn nhân, thì lúc đó những cặp vợ chồng mới hiểu vì sao tổ ấm mình phải chia đôi. Thế nhưng đến lúc này thì đã muộn như hai câu chuyện dưới đây. 

1. Người chồng (35 tuổi, bị đơn trong vụ án) đến tòa rất đúng giờ. Khác với lời “tố” của người vợ trẻ về một ông chồng vũ phu, một tên nát rượu, anh có vẻ ngoài bảnh trai, ăn mặc chỉn chu, lịch sự. Người đàn ông trình bày với hội đồng xét xử: “Lúc tôi nhận được giấy triệu tập đến tòa án để giải quyết việc ly hôn, tôi đã vô cùng ngạc nhiên. Tôi còn tưởng có người trùng tên với tôi, nên tòa đưa nhầm. Cuộc sống của vợ chồng tôi trước nay rất yên ổn, nên tôi không hiểu vì lý do gì vợ tôi phải đâm đơn ra tòa đòi ly hôn”.

Anh bộc bạch, vợ chồng sống với nhau, chung đụng mỗi ngày, đôi khi xảy ra mâu thuẫn là lẽ đương nhiên. Có nhiều lúc, vợ cũng đòi ly hôn, nhưng anh nghĩ, trong cơn nóng giận, vợ buột miệng nói càn, “dọa” chồng chứ không dám ly hôn thật. Theo anh, những mâu thuẫn xảy ra giữa hai vợ chồng chỉ là nhỏ nhặt, vặt vãnh.

Anh làm lương không cao nhưng thường xuyên ăn nhậu với bạn bè nên cuối tháng không còn đồng nào mang về cho vợ. Đã vậy anh còn thỉnh thoảng ngửa tay xin vợ tiền đổ xăng mỗi khi cháy túi. Vợ ấm ức cằn nhằn, gây gổ.

“Cô ấy nói tôi không có trách nhiệm với gia đình. Đã vậy càng ngày lại càng lạnh nhạt với tôi hơn. Có khi, vợ chồng cãi nhau, cô ấy còn nhìn tôi như nhìn kẻ thù. Nhưng tôi nghĩ, đó là chuyện vặt vãnh giữa hai vợ chồng. Vợ chồng giận hờn nhau, ghét dăm ba bữa lại thương yêu như trước, ai chẳng vậy”, bị đơn nói.

Bị đơn cho hay, vợ chồng anh có hai con chung, đứa lớn mới 4 tuổi, đứa nhỏ mới 2 tuổi. Anh không muốn con cái còn nhỏ phải sớm chịu cảnh tan đàn xẻ nghé. Vì vậy, người đàn ông trước sau như một, nhất quyết không đồng ý ly hôn.

“Yêu thương vợ, mà anh đánh đập vợ như cơm bữa?”, người vợ uất nghẹn nức nở tại phiên tòa. Chị bảo, vợ chồng mình từ lâu đã không còn tình cảm, nên nhất định đòi ly hôn cho bằng được.

Anh bảo nhiều lúc vợ chồng cãi nhau, vợ anh cứ nói dai, nói dài, nói mãi. Anh bảo vợ im. Vợ càng nói. Tức không chịu được mới tát vợ mấy cái. Người vợ lúc này lại rơm rớm nước mắt bảo chồng nửa đêm dùng thắt lưng, quật vào người chị, không biết bao nhiêu là vết bầm tím, vậy mà…

Người vợ kể, chị và chồng bằng tuổi nhau. Hai người vốn là bạn học phổ thông. Tốt nghiệp trung học, chị vào Sài Gòn học đại học. Quen sống trong môi trường năng động, nên chị cũng trở nên nhanh nhẹn, hoạt bát.

Khi trở về quê ở Đồng Nai, chị nhanh chóng tạo dựng các mối quan hệ, công việc làm ăn cũng vậy mà thuận buồm xuôi gió. Còn anh sau khi tốt nghiệp, vất vưởng một thời gian cũng chen chân được vào làm ở UBND xã. Đồng lương ba cọc ba đồng còn không đủ anh tiêu xài. Mọi chi phí trong gia đình, đều do mình chị cáng đáng hết.

Nhiều lúc thấy chồng chẳng lo được gì cho vợ con, chị cũng buồn. Nhưng rồi lại nghĩ, “sông có khúc, người có lúc”, thời vận của chồng còn chưa đến, thì đành chịu. Chị kiếm được tiền thì chẳng nề hà gì mà không quán xuyến, đứng ra gánh vác cả gia đình.

Chủ động yêu cầu tòa ly hôn, nhưng gương mặt nguyên đơn lúc nào cũng buồn rười rượi. Chị nói, không người vợ nào muốn mất gia đình, muốn tổ ấm của mình tan vỡ. Không có người mẹ nào muốn con của mình “mất” cha. Nhất là khi con của chị còn quá nhỏ. Nhưng chị không thể nhẫn nhịn nữa. Không thể chịu đựng nữa.

Người vợ nhỏ giọng tâm sự, bình thường chồng chị cũng quan tâm tới vợ con. Nhưng khi có tí bia rượu, hoặc khi công việc không như ý liền nổi cáu, gắt gỏng. Bao nhiêu bực bội, đều đổ hết lên đầu vợ. Bị chồng thường xuyên bạo hành, dần dần tình cảm chị dành cho chồng cũng cạn kiệt. Chị còn lo sợ sức khỏe, tính mạng của mình bị đe dọa. Vì vậy chị mới yêu cầu tòa được ly hôn.

Chị biết rất rõ, cha mẹ ly hôn sẽ khiến con cái thiệt thòi. Nhưng nếu để con ngày ngày chứng kiến cảnh ba say xỉn, rồi đánh mẹ, chị chỉ sợ ảnh hưởng xấu đến tâm lý và nhân cách của các con sau này. Chị không muốn để lại trong tâm trí non nớt của con trẻ những hình ảnh xấu xí.

Tuy nhiên bị đơn vẫn khăng khăng không đồng ý. Nhận thấy người vợ không còn tình cảm với chồng. Xét mục đích hôn nhân của hai vợ chồng không đạt được, tòa án quyết định cho cả hai ly hôn. Người chồng cũng đồng ý để vợ nuôi cả hai con, vì vậy tòa giao cả hai đứa con cho người vợ nuôi dưỡng.

Sau phiên tòa, người vợ lặng lẽ đội mưa ra về. Người chồng tần ngần đứng nơi hành lang nhìn theo bóng người vợ, mà từ giờ trở đi đã trở thành vợ cũ. Anh vẫn tỏ ra không phục: “Sao lại như vậy. Tôi không ngoại tình, không phản bội vợ là tốt rồi. Những chuyện nhỏ nhặt kia, thì kể làm gì, sao có thể khiến gia đình tôi đổ vỡ”.

2. Tòa Gia đình và Người chưa thành niên TAND TPHCM vừa xử phúc thẩm vụ ly hôn giữa chị NTH (SN 1978) và anh NTD (SN 1975).

Trước đó, tháng 8-2017, hai người thuận tình ly hôn ở TAND quận Thủ Đức. Do tòa sơ thẩm quyết định giao con cho chị H. nuôi nên anh D. kháng cáo giành quyền nuôi con.

Tại phiên xử phúc thẩm, anh D. không đồng ý cho con theo chị H. vì anh cho rằng chị “thiếu đạo đức”. Anh dẫn chứng: “Có lần tôi phát hiện trên người vợ có mùi lạ, không phải của tôi, không phải của vợ tôi thì chắc chắn là thằng kia…”. Tiếp đó, ngay trước mặt HĐXX, anh tuôn ra một tràng sỉ nhục vợ rất thô tục. Ngồi kế bên, chị H. im lặng lau nước mắt. Qua lời chị, hóa ra họ từng có một chuyện tình đẹp và một giai đoạn hôn nhân hạnh phúc. 

Chị kể, chị từ Quảng Nam vào TPHCM làm công nhân thì quen anh D. (đồng hương, cũng làm công nhân). Dù anh bị dị tật bẩm sinh (teo cơ chân trái), chị vẫn yêu và quyết làm vợ anh. Họ cưới nhau rồi sinh được một bé trai bụ bẫm. Chị nhận hàng may gia công về làm tại nhà, vừa có thu nhập, vừa tiện chăm sóc chồng con.

Cuộc sống lẽ ra êm đềm thì anh đưa một người đàn ông cùng công ty về ở chung nhằm chia sẻ tiền thuê nhà. Mâu thuẫn phát sinh từ đó. Anh nghi ngờ vợ và người đàn ông này dan díu với nhau. Anh đi nhậu rồi về gây gổ. Người đàn ông ấy đã dọn đi nhưng sóng gió gia đình không dừng lại. Anh nghỉ việc, bỏ về quê nhưng vẫn không ngừng đay nghiến chị… Không chịu nổi, chị nộp đơn xin ly hôn.

HĐXX cho rằng anh D. nghi ngờ vợ mà không có chứng cứ và yêu cầu anh không được xúc phạm chị H. “Vậy trách nhiệm của tòa ở đâu? Tại sao tòa không đến tận nơi xác minh? Một người đàn bà thiếu đạo đức như vậy làm sao mà dạy con!” - anh D. lớn tiếng “quạt” HĐXX.

Đại diện VKS giải thích cho anh D. hiểu nghĩa vụ chứng minh là của đương sự, khi nào đương sự không chứng minh được và có yêu cầu thì tòa sẽ xem xét, nếu xét thấy cần thiết thì tòa sẽ gửi văn bản xác minh.

Bỏ qua thái độ của anh D., HĐXX động viên chị H.: “Chị còn trẻ, còn có thể lập gia đình và sinh con. Anh dù sao cũng tật nguyền, hay chị cho anh nuôi con để làm niềm an ủi?”. Chị H. phân trần: “Tôi chỉ nghĩ cho con chứ đâu muốn tranh giành gì. Bé mới được hơn bốn tuổi, còn nhỏ quá. Anh ấy tật nguyền, nghiện rượu, công việc không ổn định thì làm sao chăm sóc con. Tôi muốn nuôi cho con lớn thêm chút nữa rồi nó muốn về với cha thì về, chứ con làm sao mà mất đi được!”.

Anh D. đồng ý cho vợ nuôi với điều kiện phải đưa con về quê cho anh tiện thăm nom. Chị H. không đồng ý vì quê nhà đang lũ lụt, chị ở đây có việc làm, thu nhập ổn định, về quê thất nghiệp con lại khổ… Anh D. lại phẫn nộ lên và bắt đầu xúc phạm, đay nghiến chị… Hòa giải bất thành, cuối cùng HĐXX ra phán quyết là giao cháu bé cho chị H. nuôi dưỡng.

NGUYÊN THANH