Bản in

Nhân ái

Thứ Hai, 5/2/2018 14:46

Lớp học “không đồng” của chú công nhân

Lớp học “không đồng” của chú công nhân

GD&TĐ - Bảy năm nay, sau giờ tan ca, anh công nhân Hoàng Trọng Khánh lại tất tả trở về phòng trọ, miệt mài với học trò nghèo. Học trò vẫn quen gọi là lớp học của chú BiO. Lớp học của chú BiO không thu bất kỳ khoản phí nào. Thậm chí, trò còn được thầy tặng quà, thịt gà cho ăn.

Ngày làm công nhân, tối về đứng lớp

Trong căn phòng rộng chừng 20m2, vẫn mặc nguyên bộ đồ công nhân, thầy say sưa giảng về những công thức hóa học. Phía dưới, trò ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe.

Bảng của lớp là những tấm gạch ốp tường. Mỗi chiều tối, lớp học bắt đầu từ 5h30 và kết thúc vào lúc 8h30. “Ca sớm là học sinh lớp 7, 9. Còn ca muộn hơn là học sinh lớp 6, 8. Mình dạy tất cả các môn nhưng chủ yếu là toán, lý, hóa, ngữ văn. Riêng môn tiếng Anh thì mình chỉ nhận dạy lớp 6, 7 vì trình độ có hạn”, anh Khánh cho biết.

Nhớ lại cơ duyên mở lớp, anh chia sẻ, đó là vào một chiều muộn năm 2010, khi anh về nhà một người bạn ở khu Gò Mả (Q.9, TPHCM) chơi, thấy một đám gồm 4 đứa nhỏ ngồi túm tụm ôn bài trong một lều ốc lụp xụp. Thương, nên anh ghé lại giảng. “Bữa đó, mình giảng bài cho lũ nhóc đến tận tối muộn mới trở về. Trước khi về lũ nhóc còn dặn mai chú lại ghé nha”.

Đó cũng là những ngày đầu tiên anh mới bước chân vào Sài Gòn lập nghiệp. Từ đó, chiều nào anh công nhân Khánh sau giờ tan làm cũng trở về khu Gò Mả để “làm thầy giáo” bất đắc dĩ.

Dù đồng lương chỉ ít ỏi nhưng anh Khánh cũng trích phân nửa ra thuê một nhà trọ khang trang, rộng rãi để “đón học trò”. Từ 4 học trò ban đầu trong lều ốc liêu xiêu ấy, con số học sinh theo học tại lớp mỗi năm lại tăng lên, dao động từ 40-50 em mỗi khóa.

Đã theo lớp học được 4 năm, em Nhật Huy (lớp 9/4, Trường THCS Tăng Nhơn Phú B) cho biết: “Chú Khánh dạy rất dễ hiểu, lúc nào cũng tạo không khí sảng khoái, dễ chịu khi học bài. Ngoài việc dạy học, chú còn dạy về cách sống, cách ứng xử với mọi người xung quanh và phụ giúp ba mẹ”.

Anh công nhân “bao đồng”

Để học trò nghèo được đến lớp, thời gian đầu, anh phải đến từng phòng trọ để vận động cha mẹ các em. Hàng năm, anh luôn trích một phần nhỏ trong đồng lương công nhân của mình mua những phần quả nhỏ như tập, bút, ba lô để tặng các em. “Món quà dù chẳng mấy giá trị nhưng luôn làm tụi nhỏ vui và cố gắng trong học tập” - anh nói.

Bên cạnh đó, tận dụng khoảng vườn nơi khu trọ rộng rãi, anh tăng gia nuôi thêm gà để “bồi dưỡng” học trò của mình vì “toàn học trò nghèo, mỗi dịp ôn thi cứ xanh như tàu lá chuối”.

Mới đây, khi được công ty thưởng cho 4 triệu đồng, không ngần ngại, anh lấy ngay số tiền đó mua gần chục bộ bàn ghế cho học trò và hai cái bảng viết.

Để có thể dạy học trò, anh Khánh phải luôn mày mò tự học từng ngày. Anh mua sách giáo khoa về học, rồi học trên mạng internet. Với anh, mỗi lần đứng lớp là một lần tự học. “Bài nào khó quá, không giải được, mình ghi chú lại, kêu tụi nhỏ mang lên lớp hỏi cô, rồi mang về cho mình coi”.

Bước ra từ lớp học đặc biệt này, nhiều em đã đỗ đại học và thành tài, có công việc ổn định. Đối với anh công nhân Khánh, đó là điều động viên rất lớn. “Chỉ mong, từ những bài học mình dạy mỗi ngày, các em sẽ có những bài học cuộc sống để vượt lên số phận” - anh nhắn nhủ.

YẾN HOA

Tin tiêu điểm

ĐỌC NHIỀU NHẤT