Bản in

Nhân ái

Thứ Sáu, 13/9/2019 14:37

Chiến binh nhí dũng cảm 6 năm chiến đấu với căn bệnh ung thư nguyên bào thần kinh

 Chiến binh nhí dũng cảm (Ảnh BVCC) Chiến binh nhí dũng cảm (Ảnh BVCC)

GD&TĐ - Có những em nhỏ mặc dù số phận không mỉm cười nhưng vẫn luôn dũng cảm để vươn lên. Chúng tôi muốn nói tới em Vũ Quý Nam Phát, 10 tuổi trú tại phường Vĩnh Tuy, Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Số phận không mỉm cười với em

Ngày đầu biết mình bị bệnh, ngã rẽ cuộc đời của con là vào tháng 5/2014. Chị Đinh Phương Thảo (mẹ của Nam Phát), đưa con đi khám tại Bệnh viện Nhi Trung ương choáng váng nghe tin con mắc căn bệnh ung thư nguyên bào thần kinh. Tờ kết quả trên tay nhòe đi vì những giọt nước mắt của người mẹ thương con, xót con.

Vợ chồng chị Thảo sinh được hai con 1 gái, 1 trai nhưng vào năm 2010 khi Nam Phát mới tròn 1 tuổi thì hai vợ chồng ly hôn. Thương các con còn nhỏ đã chịu hoàn cảnh bố mẹ mỗi người một nơi, chị cố gắng làm việc để chăm sóc, nuôi nấng, bảo ban con nên người.

Cậu bé Nam Phát luôn nghị lực và dũng cảm (Ảnh BVCC) 

Những ngày đầu Nam Phát mắc căn bệnh quái ác đó, con vẫn còn quá nhỏ để hiểu thế nào là ung thư, thế nào là bệnh hiểm nghèo. Con càng chưa hình dung được những khó khăn mà mình sẽ trải qua, con vẫn vui tươi, đùa nghịch như bao đứa trẻ khác.

Điều trị một thời gian tại Bệnh viện Nhi, bác sĩ cho con về nhà và lịch hẹn tái khám. Mặc dù vẫn điều trị bệnh nhưng 4 năm học đầu đời, Nam Phát luôn là học sinh ngoan ngoãn, được thầy cô khen ngợi rất thông minh, luôn đi đầu trong những phong trào của lớp, nhưng cũng là lúc con nhận thức được về căn bệnh của mình.

“Lúc con biết bệnh của mình thì con có sợ không?” Câu trả lời của cậu bé 10 tuổi khiến chúng tôi ngạc nhiên “Con không sợ mà chỉ thương mẹ vất vả nuôi con và chăm con thôi ạ”.

Mẹ xót con, nhưng cũng hết sức tự hào và xúc động có lẽ là những gì người phụ nữ ấy kìm nén không thành lời. Chị xót con vì chị biết có những lúc con đau, nhưng sợ mẹ lo nên không dám kêu, chỉ ngây ngô hỏi: “Mẹ ơi mẹ có loại thuốc nào cho con uống để ngủ mãi mãi không mẹ”, nước mắt người mẹ ngày một nhiều thêm vì thương con...

“Con sẽ cố gắng điều trị và học thật giỏi”

Từ năm 2014 – 2016 con điều trị tại Bệnh viện Nhi, không may bác sĩ phát hiện Nam Phát bị di căn tủy. Thêm một gánh nặng quá lớn đè nén lên tinh thần, đôi vai người mẹ, chị như mất hết niềm tin và hy vọng. Nhưng chính cậu bé ấy, người chịu những cơn đau bệnh tật lại là người động viên an ủi mẹ “Mẹ yên tâm con sẽ cố gắng điều trị và học thật giỏi để mẹ không phải lo lắng”.

Năm 2017 chị Thảo đưa Nam Phát sang Bệnh viện K để thăm khám và điều trị, tại Bệnh viện K, Nam Phát được các bác sĩ Khoa Nội Nhi thăm khám và điều trị với phác đồ tiên tiến và hiện đại.

Từ khi điều trị tại Khoa Nhi Bệnh Viện K, Nam Phát được tiếp xúc rất nhiều với các bạn nhỏ khác cùng hoàn cảnh giống mình. Vào những ngày lễ, Tết em được tiếp xúc và giao lưu với rất nhiều đoàn từ thiện, đến động viên và chia sẻ nhằm động viên tinh thần giúp em vượt qua khó khăn. Chính vì vậy em càng tự tin vào cuộc sống để truyền cảm hứng cho bao bạn nhỏ khác cùng phòng.

TS.BS Trần Văn Công, Trưởng khoa Nội Nhi chia sẻ: “Nam Phát là một em bé có một tinh thần lạc quan, yêu đời, cậu bé rất sâu sắc, biết nghĩ cho người khác đặc biệt là rất thương mẹ của mình. Nam Phát vẫn đang được các bác sĩ tận tình điều trị, hơn nữa em luôn lắng nghe, tuân thủ theo phác đồ điều trị, vì vậy sức khỏe tiến triển tốt hơn.”

Đôi vai gầy của người mẹ gồng gánh chăm con, số ngày ở viện cùng con ngày càng nhiều, chị đi làm ngắt quãng nên khó khăn ngày càng chồng chất, niềm an ủi của chị là con gái lớn vừa đậu Đại học nhưng cũng phải đi làm thêm để đỡ đần mẹ trang trải kinh phí chăm con khi mà căn bệnh đã di căn xương, não cần sử dụng một số thuốc, hóa chất đắt tiền.

Nghẹn ngào thương con, bất kỳ ai từng làm mẹ đều hiểu nỗi lòng của chị, chị kể: “Nam Phát từ nhỏ đã là cậu bé hiểu chuyện, bước sang năm thứ 6 điều trị, chị khóc nhiều chứ con thì dũng cảm, không bao giờ khóc. Ở trường và ở viện các bạn đều rất khâm phục và gọi con là “chiến binh nhí”. Con là cuộc sống của chị, nhìn con đau chị ước gì có thể đau thay con, chỉ mong có phép màu nào đấy, để con ở cạnh chị lâu hơn, chị được ôm và vỗ về con nhiều hơn..."

Châu Anh

Tin tiêu điểm