Bản in

Kết nối

Thứ Ba, 4/9/2018 14:00

Ký ức về những ngày khai trường

Ảnh minh họa/internetẢnh minh họa/internet

GD&TĐ - Tôi là một giáo viên đã từng có hơn 30 năm đứng trên bục giảng. Tôi đã chứng kiến biết bao mùa khai trường từ khi còn là một học sinh, rồi một sinh viên và giờ đây đã 34 năm trên cương vị người thầy. Mỗi khai trường lại mang đến trong tôi một niềm vui phấn khởi với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau.

Miền ký ức thân thương

Nhớ lại ngày khai trường đầu tiên, khi tôi còn là cô bé lên 6, ngập ngừng được mẹ dắt đến trường cấp 1. Khi cánh cổng trường mở ra, tôi như cảm thấy biết bao điều mới mẻ bởi mọi thứ đều lạ lẫm mà hấp dẫn một tâm hồn non nớt…

Đó là năm 1972, giặc Mỹ đánh phá miền Bắc ác liệt. Trong trí nhớ của tôi lúc ấy, liền sau khai giảng đầu tiên ấy là những ngày liên miên học trong hầm chữ A, khi thì học ở chùa.

Những nét chữ đầu tiên tôi cũng được cô giáo “vỡ lòng” dạy trong những căn hầm chữ A, những mái đình mái chùa thân yêu đó…Vì thế, trước khi lên lớp 1 chúng tôi đã đọc thông viết thạo.

Bài tập đọc đầu tiên tôi nhớ như in là “Thư Bác Hồ gửi cho học sinh nhân ngày khai trường”. Lúc đó tôi không nhớ được toàn bộ bức thư nhưng có một câu làm tôi không quên: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không? Dân tộc Việt nam có được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu…”.

Trong trí nhớ non nớt của một cô bé 6 tuổi, tôi chưa hiểu thế nào là “non sông”, “dân tộc”, nhưng bố mẹ cho biết tôi được cắp sách tới trường là hơn hẳn bố mẹ rồi, vì ngày xưa bố mẹ biết chữ là nhờ có phong trào bình dân học vụ “diệt giặc dốt”, chứ nếu không thì chắc không bao giờ biết đọc biết viết.

Rồi biết bao mùa khai trường khác nữa lại đến… Nhưng tôi không quên khai trường năm 1975. Một mùa khai trường của nước Việt Nam thống nhất. Cả sân trường tràn ngập cờ hoa, người nào người nấy khuôn mặt rạng rỡ. Một khai trường cả đất nước Bắc Nam một nhà.

Chúng tôi đều hát vang bài ca “Như có Bác trong ngày đại thắng” với tâm trạng náo nức phấn khởi. Lúc này tôi đã là học sinh lớp 4 (Lớp cuối cấp 1 cũ). Tuy còn nhỏ nhưng tôi cũng nhận thấy những đổi thay trong làng xã. Bao thanh niên đã ra đi mà không trở về.

Có một số người, sau chiến thắng khoác ba lô về quê thì được chào đón như một anh hùng. Trong số các thầy giáo trường tôi, có 1 thầy chống nạng gỗ lên lớp, 1 thầy bị mất một cánh tay. Cô hiệu trưởng gọi các thầy là những thương binh, những người hùng.

Sau này tôi mới biết các thầy trước khi đi bộ đội cũng đã tốt nghiệp trường sư phạm, theo tiếng gọi của Tổ quốc đã tạm gác bút nghiên, khoác ba lô lên đường chiến đấu. Nay đất nước hoà bình lại trở về tiếp tục sư nghiệp trồng người cao cả.

Khai trường năm 1984, tôi đã là một sinh viên trường Sư phạm. Tôi tham gia cùng sinh viên các khoa khác. Chúng tôi đã có một chương trình văn nghệ chào mừng khai giảng hoành tráng, với sự nhiệt tình của tuổi trẻ, mong muốn sẽ được cống hiến hết sức mình cho đất nước, thực hiện hoài bão ước mơ.

Bài hát “Em đứng giữa giảng đường hôm nay” được tôi hát say sưa với tất cả nhiệt tình của tuổi trẻ. “Từ một cô gái ngoại ô thành phố, bao tháng bao năm em hằng ước mơ, được cùng chị cùng em bay tới những chân trời khoa học bao la…” là tâm sự của tôi lúc đó…

Ngày khai giảng là kỷ niệm đẹp của cả thầy và trò. Ảnh minh họa/internet

Lần đầu dự khai giảng trên cương vị giáo viên

Năm 1987, tôi đón khai giảng đầu tiên tại một ngôi trường “xứ Đoài mây trắng” trên cương vị một giáo viên. Thật xúc động và tự hào vì từ đây tôi đã được tham gia góp sức vào sự nghiệp trồng người của đất nước.

Lần đầu tiên, đứng trước bao học trò và đồng nghiệp, tôi đã hát “Uớc muốn ngày nào ôm ấp trong tim mai đây là cô giáo. Kìa đôi mắt tròn xinh của đàn em thơ ngây, hôm nay tôi đứng đây trong niềm mơ ước lớn…”

Biết bao đêm miệt mài bên trang giáo án, tôi thầm hát “Những ánh sao trên bầu trời đêm nay, và từng đêm bên ánh đèn khuya, đã cùng em soạn từng trang giáo án, để mai đến trường ngôi sao nhỏ hoá thành mắt em”.

Và tôi nguyện trở thành người thầy tốt, vừa giảng dạy vừa không ngừng trau dồi kiến thức chuyên môn. Bởi tôi muốn không chỉ lời ca tiếng hát mà còn kiến thức, tâm hồn nhân văn của cha ông, nhân loại cũng sẽ đem đến cho các em những ước mơ tốt đẹp bên cạnh kho tri thức tự nhiên, xã hội bao la.

Tôi không ngừng phấn đấu trong chuyên môn nghiệp vụ, để nhiều lần được nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏi các cấp, được giải trong các kỳ thi giáo viên giỏi. Rồi tôi được kết nạp Đảng, tôi tự nhủ mình cần phải cố gắng hơn.

Mùa khai trường năm 2008. Lần đầu tiên tôi được trở thành giáo viên Thủ đô. Mặc dù trước đó đã có thời kỳ Hoài Đức thuộc Hà Nội nhưng khi ấy tôi chỉ là học sinh, sinh viên. Nay được trở thành giáo viên thủ đô, tôi càng phải phấn đấu hơn.

Một điều gì đó thầm nhắc nhở chúng tôi như vậy, cho xứng đáng là người chiến sĩ trên mặt trận văn hoá của Hà Nội. Chúng tôi càng cần phải rèn luyện mình về nghiệp vụ và năng lực chuyên môn hơn nữa.

Rồi tôi được bổ nhiệm làm Phó hiệu trưởng và được phân công về một trường mới tách, khó khăn nhất huyện Hoài Đức. Tôi hiểu đây là một thử thách của tổ chức để tôi khẳng định năng lực quản lý của mình.

Năm 2009, lần đầu tiên tôi đón khai giảng trên cương vị một người quản lý, biết bao trọng trách đến với mình. Tôi đón khai trường năm đó tại một ngôi trường còn thiếu thốn trăm bề về cơ sở vật chất, trường sở còn nghèo nàn, chỉ có tinh thần học tập của học sinh là mãi vẫn hăng say. Tôi thầm cảm ơn đồng nghiệp và học sinh của tôi đã cùng chung tay gây dựng ngôi trường thân yêu: Trường THCS Cát Quế B.

Dâng trào cảm xúc trong ngày khai trường .Ảnh minh họa/internet

Dâng trào cảm xúc

Một mùa khai trường nữa lại đến. Tôi đón khai trường trên cương vị hiệu trưởng của trường THCS Di Trạch – Hoài Đức. Đó là năm 2013, thầy trò trường tôi được đón khai giảng trong một ngôi trường bề thế, có thêm một khu hiệu bộ và các phòng chức năng, phòng bộ môn khang trang mới xây.

Các cấp các ngành cũng đã quan tâm đến nhà trường và trang bị đầy đủ nội thất bên trong với hơn 200 bộ bàn ghế đóng mới và nhiều trang thiết bị khác. Trường chúng tôi sở hữu 3500m2 đất, được quy hoạch để xây dựng trường Chuẩn quốc gia. Và khai trường 1 năm sau đó (năm 2014), trường tôi đã đạt danh hiệu Chuẩn quốc gia, đúng vào dịp kỳ niệm 50 năm thành lập. Còn gì vui hơn.

Năm học này, tôi sẽ đón khai trường trên ngôi trường của quê hương mình. Ngôi trường ngày xưa tôi đã được thầy cô dìu dắt và trưởng thành từ đây. Nay trở về trên cương vị Hiệu trưởng. Thầy cô giáo cũ đã về hưu, bạn bè đồng môn ai cũng đã “mái đầu pha sương”. Trở về với quê hương, bao băn khoăn trăn trở:

Phải làm gì đây để xây dựng trường đạt Chuẩn quốc gia giai đoạn 2? Nhưng tôi tin là với sự giúp đỡ của chính quyền và nhân dân địa phương, cùng sự chung tay góp sức của đồng nghiệp và phụ huynh học sinh, thầy trò chúng tôi sẽ hoàn thành tốt công việc của mình, không phụ lòng mong mỏi của người thân, của nơi chôn rau cắt rốn.

Vậy là đã nhiều mùa khai trường qua đi, tôi cũng đã đón khai giảng trên nhiều cương vị, với nhiều cung bậc tình cảm khác nhau. Trước niềm vui vô bờ của ngày khai trường này, lòng tôi dâng trào một cảm xúc khó tả.

Nhìn đàn em thơ mắt sáng ngời, vai mang khăn quàng đỏ hồ hởi đến lớp, tôi thấy mình càng phải có trách nhiệm hơn với việc đưa đơn vị mình trở thành trường tiên tiến, góp phần chung vào sự nghiệp giáo dục nước nhà.

Tôi lại dạy các học trò của mình phải ghi nhớ lời Bác dặn: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không? Dân tộc Việt nam có được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu…”.

Nguyễn Diệp