Bản in

Bạn đọc

Thứ Bảy, 7/9/2019 07:13

Những điều thầy chưa kể

Vun trồng để mầm non nở hoa là mong muốn của mọi thế hệ thầy cô. Vun trồng để mầm non nở hoa là mong muốn của mọi thế hệ thầy cô.

GD&TĐ - “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường”. 
 

Lời văn của nhà văn Thanh Tịnh dường như vẫn còn văng vẳng trong tâm thức của những ai đã từng trải qua năm tháng tươi đẹp của tuổi học trò. Và tôi – một cô giáo dạy Văn lại càng thấy bồi hồi khi chứng kiến những ngày tựu trường ý nghĩa ấy. 

Nhưng năm nay, Hà Tĩnh quê tôi và nhiều tỉnh khác ở miền Trung, khai giảng không có mây bàng bạc, không nắng vàng dịu nhẹ, không thoang thoảng mùi hương ổi... mà là gió cuồn cuộn, là những đám mây đen kéo lên từ phía biển, là mưa...

Khi tôi viết những dòng này, hẳn nhiều thầy cô giáo đang lặng mình trước bức thư của Chủ tịch nước, nhiều em học sinh trang trọng và đứng đắn trong bộ đồng phục mới dẫu không được đến trường. Cũng có thể nhiều em ở vùng rốn lũ đang phải cùng mẹ cha lênh đênh trên con đò nhỏ, hay trên gác xép – quê tôi vẫn gọi là cái chạn, tay ôm khư khư những cuốn sách giáo khoa... Mưa đã gần 10 ngày rồi, nước như cầm vò mà trút, bão liên tiếp, lũ lại về.

Lòng tôi dâng lên hồi ức về những ngày mưa lũ. Thầy cô xắn quần trong ngập ngụa bùn non, dọn dẹp trường lớp, lau dọn bàn ghế, hong sách vở cho học trò, chia từng củ khoai, bát nước, manh áo, cuốn vở cho học trò để tiếp tục nuôi chữ.

Có lẽ vì thế, tôi đã ấp ủ ước mơ trở thành một cô giáo, đã tự nhủ mình phải phấn đấu học tập để sau này sẽ được như những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ mình. Tôi thật sự xúc động và hạnh phúc khi được trở về với quê mẹ - về với mảnh đất gió Lào cát trắng, đến với một ngôi trường mới để nuôi tiếp những ước mơ, viết tiếp cuộc đời mình trên dòng sông tri thức.

Tôi thường nghe mọi người bảo rằng: Trên đời có hai thứ hạnh phúc. Một là thứ hạnh phúc khi đã trải qua rồi mới biết là hạnh phúc, còn một thứ hạnh phúc là được cảm nhận ngay khi mình đang sở hữu nó. Thứ hạnh phúc mà tôi đang có tại đây quả đáng trân trọng và sẽ chẳng có lần thứ hai.

Đã bao mùa khai giảng đi qua, thế nhưng ngay lúc này, bên mạch cảm xúc tuôn trào ấy, trong tôi còn là tình yêu thương, thương những đứa con của tôi, thương học trò của tôi và bao em học trò khác, thương đồng nghiệp của tôi không được đến trường để chứng kiến và tham dự một ngày khai giảng đúng nghĩa.

Thế nhưng trong tâm khảm của tất cả chúng tôi - người lái đò vẫn luôn tự nhủ lòng phải tiếp nối truyền thống vẻ vang người dạy học, tiếp bước thầy cô đi trước truyền lửa, tận tâm dìu dắt những thế hệ học trò mai sau, chắp cánh cho những ước mơ của các em bay thật cao, thật xa. Sinh thời Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Nghề dạy học là một nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”. Nhân dân ta tôn vinh, xem người thầy là “kĩ sư tâm hồn” bởi lẽ dạy học không chỉ dạy chữ mà cao hơn là dạy cho học trò đạo lí làm người. Giữa những hoài niệm trong trẻo, giữa những bộn bề cảm xúc và suy ngẫm, lòng tôi lại bồi hồi:

“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Nhưng nở cho đời những đóa hoa thơm”.

Nghề giáo, với tôi còn là lẽ sống, là nhân cách làm người và bồi đắp, nuôi dưỡng cho học trò những nét đẹp cao quý ấy. Bởi giữa dòng đời bươn chải bộn bề, có lúc người ta vin vào những chuyện áo cơm, lợi danh mà bán mua cả tình cảm, trí tuệ lại có rất nhiều thầy cô tâm huyết, tận tâm thương yêu, thấu hiểu học trò, giúp các em tiếp nối hành trình đến với con chữ. Còn gì cao quý hơn việc giáo dục một con người để trở thành người tử tế, lương thiện, trở thành một người chuẩn mực về đạo đức và kiến thức để bước đến với đời.

Thầy cô vẫn mãi là những người lái đò rẽ nước sớm chiều để chiếc đò sớm cập bến an toàn nhất, bình yên và thú vị nhất. Dù tóc đã bạc, tay đã mỏi nhưng tay chèo vẫn vững chãi, vẫn đong đầy yêu thương, đâu chỉ đơn thuần là đưa đò sang bến. Đó còn là một quá trình dạy dỗ, một hành trình yêu thương sao cho thành cây đẹp nhất. Trong bộn bề của những lo toan đời thường, tôi vẫn luôn giữ phong cách sống giản dị, thuần khiết, để vẹn nguyên niềm yêu thương với học sinh.

Và tôi vẫn mong sao trong cuộc sống xô bồ, cuộc sống hiện đại, cuộc sống số... những lớp cha mẹ và xã hội ngoài kia có thể hiểu và chia sẻ những nhọc nhằn cùng thầy cô giáo. Tôi mong sao những kí ức về người giáo viên sẽ đọng lại trong tâm trí của mỗi người. Khi nhìn những ánh mắt thơ ngây, to tròn trong veo, những tiếng cười giòn tan và cả những ánh mắt đỏ hoe vì lần đầu tiên đi học các con vẫn còn dõi mắt theo mẹ thì lúc đó trong tôi lại dấy lên bao cảm xúc vơi đầy, bao niềm hy vọng...

Ánh mắt của các em đã thắp lên trong tâm hồn tôi niềm tin về nghề dạy học mà mình đã chọn. Có lẽ tôi chẳng bao giờ quên được vì đó là cảm xúc tuyệt vời nhất tôi có được trong cuộc đời làm giáo viên của mình. Đó là niềm hạnh phúc khi được làm người mẹ thứ hai của các con. Tương lai của đất nước một phần do chính chúng ta tạo nên – những người đi ươm mầm xanh cho đất nước. Khi tiếng trống trường đã điểm là khoảnh khắc đánh dấu một bước đi mới đối với chúng tôi và bao thế hệ học trò.

Khi viết những dòng chữ này, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi, trăn trở. Bởi tôi biết vẫn còn đó những cậu học trò còn tinh nghịch, chưa chú tâm vào việc học, vẫn còn đó những cô học trò vì chạy theo thị hiếu tầm thường của cuộc sống xô bồ mà học hành sa sút…

Nhiều đêm trong suy tư, trăn trở, tôi đã không thể nào chợp mắt nhưng tôi biết rằng, tôi đã chọn đúng con đường của mình. Ngày mai, khi cơn mưa tan, bầu trời sẽ lại chan hòa ánh sáng. Những tà áo tinh khôi lại ùa trên muôn nẻo đường đời. Tôi lại tiếp tục đón nhận trên vai công việc mới với nhiều thử thách và khó khăn cũng như nhiều điều tốt đẹp đang đợi ở phía trước. Hãy cứ cần mẫn vun trồng thì những mầm non bé nhỏ sẽ nở hoa.

Dương Thị Huyên (Giáo viên Trường THCS Lê Văn Thiêm – TP Hà Tĩnh)

Tin tiêu điểm