Bản in

Giáo dục

Thứ Sáu, 27/10/2017 15:50

Như con tằm nhả tơ

Như con tằm nhả tơ

GD&TĐ - Hơn 6 năm nay, căn nhà nhỏ của cô giáo Lê Thị Châu (khu dân cư Lộc Phước 3, P. Thọ Quang, Q. Sơn Trà, TP Đà Nẵng) luôn mở rộng cửa để dạy kèm miễn phí cho những HS tiểu học trong vùng. Ngoài dạy chữ cho các em, cô Châu còn thầm lặng trích những đồng lương hưu ít ỏi của mình, góp thêm một phần bé nhỏ như là một cách để nhen lên trong các em HS có hoàn cảnh khó khăn niềm tin và hy vọng vào những điều tốt đẹp ở đời để đi tiếp trong cuộc hành trình chữ nghĩa.

Nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc

Nghỉ hưu khoảng 6 năm nay, dù sức khỏe đã bắt đầu giảm sút đi ít nhiều do tuổi tác, nhưng cô giáo Lê Thị Châu vẫn mở thêm lớp dạy kèm miễn phí cho HS ngay tại nhà.

Cô giãi bày: “Mỗi ngày, được tiếp xúc với học trò, cô lại thấy mình phấn chấn hơn. Thiếu đi những tiếng cười trong trẻo của các em, lại thấy vắng vắng, nhớ nhớ. Thế nên, chừng nào còn sức lực thì mình vẫn muốn đóng góp chút gì đấy cho nghề”.

Khác với các lớp học ở trường, lớp học này có hai điều khiến cô Châu ý thức hơn trách nhiệm của mình: Các em đều là con gia đình nghèo, bố mẹ lại tất bật với việc mưu sinh, không có điều kiện theo sát việc học của con nên các em thường học yếu. “Kiến thức có vững thì các em không chán học, mới thấy việc học ở lớp là không quá nặng nề” - cô Châu chia sẻ.

Mùa hè vừa rồi, có gần 20 em từ lớp Một cho đến lớp Năm theo học tại nhà cô giáo Châu. Đây đều là những em thuộc gia đình có hoàn cảnh khó khăn, nghèo hoặc cận nghèo, cha mẹ theo nghề biển, chạy chợ hoặc làm thuê mướn nên không có điều kiện chăm sóc con cái.

“Có những em ở nhà một mình suốt cả mùa hè, không có ai trông coi nhắc nhở nên rất dễ sa vào chơi bời, lêu lỏng. Thậm chí có những em bố mẹ đi biển, đi làm ăn xa cả tháng trời mới về. Cái nghèo cộng với việc thiếu quan tâm, chăm sóc sẽ khiến các em bỏ học bất cứ lúc nào. Mình bày thêm cho các em con chữ, phép tính với mong muốn bằng tình yêu thương con trẻ, các em sẽ chăm chỉ học hành để tương lai tốt đẹp hơn”, cô Châu cho biết.

Ngoài hướng dẫn các em học, cô Châu còn bày vẽ cho học sinh về cách cư xử, lời ăn tiếng nói, biết yêu thương, tha thứ, học cách sống tự lập khi bố mẹ mưu sinh bám biển. Không những nhận dạy kèm miễn phí, vợ chồng cô Châu còn nấu cơm trưa cho các em ở lại ăn và nghỉ ngay tại nhà. Có những em ở lại nhà cô đến tận 6 - 7 giờ tối mới được ba mẹ đón về.

Tùy theo lịch học trên lớp mà lớp học của cô Châu cứ đều đặn mở, hè thì cô dạy ban ngày, vào năm học, cô lại tranh thủ làm việc nhà thật sớm để tầm tan trường buổi chiều là có thể mở cửa cho các em học sinh vào nhà đọc sách, hỏi bài hoặc hoàn tất các bài tập.

Học trò đông, mỗi em một chương trình học, cô giáo vì thế phải có cách tổ chức và hướng dẫn bài vở sao cho tất cả các em đều không có cảm giác bị bỏ rơi. Cô luôn sẵn sàng giải đáp cho từng em thuộc cách dễ hiểu nhất.

Suốt buổi, cô như con thoi chạy qua chạy lại quanh lớp học, bày cho em này, chỉ dẫn cho em kia. Hết giờ, cô trò cùng nhau ra phòng khách, cũng là nơi để chiếc tủ sách, cô hướng dẫn các em tự đọc sách rồi tất bật vào bếp nấu cơm cho các em.

Hạnh phúc là cho đi…

“Cô ơi, bài tập này con đã tìm ra cách giải rồi!”- Tuấn Kiệt, cậu HS lớp 5 vui mừng khoe với cô giáo sau một hồi lâu nghiền ngẫm, cau mày với bài toán khó. Cô Châu nhẹ nhàng tiến lại gần học trò, lắng nghe Kiệt nói về cách giải của mình rất chăm chú, cô không quên gửi cậu lời khen khích lệ, kèm lời động viên hôm sau sẽ nỗ lực hơn.

Gia đình em Tuấn Kiệt thuộc diện hộ nghèo của phường, mẹ em, chị Lê Thị Diễm Trang bị khuyết tật, gần như mất khả năng lao động. Chồng chị đi bạn cho các tàu cá, mùa biển lặng thì mỗi tháng cũng có vài triệu đồng để trang trải cho một gia đình có 3 đứa con cũng không may đều bị khuyết tật; đến mùa biển động, tàu cá nằm bờ, cả nhà trông chờ vào công việc “thợ đụng” (ai gọi gì làm đó).

Chị Trang tâm sự rất chân tình: “Mấy mùa hè nay, cũng may nhờ có lớp học thêm miễn phí của cô Châu mà Kiệt được kèm cặp học chữ, lại có bạn bè chơi đùa, được đọc sách, không đi chơi lêu lổng nên tui cũng yên tâm, chứ giờ mình chữ được chữ mất, biết đâu mà bày vẽ cho con học hành”.

Mùa hè, để duy trì lớp học và tổ chức được bữa ăn trưa cho chừng đó học sinh, mọi chi phí sinh hoạt trong gia đình đều được cô Châu tính toán sít sao. “Cũng may là lớp học của mình còn nhận được sự ủng hộ, chia sẻ của nhiều phụ huynh, xóm giềng” - cô Châu kể.

Cảm kích với việc làm của cô Châu, hàng xóm láng giềng và cả phụ huynh khi có điều kiện cũng mang đến mớ rau, ít thịt cá để cô có thể lo bữa ăn chu đáo cho các cháu.

Không phải đến bây giờ khi đã nghỉ hưu, người lao động nghèo ở làng biển Thọ Quang mới biết đến cô Châu. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Hòa Khánh (Đà Nẵng), cô về dạy học ở Trường Tiểu học Nguyễn Trị Phương, đóng chân trên địa bàn phường.

Cái làng quê nép mình bên mép sóng biển còn nhiều gia đình nghèo chạy ăn từng bữa. Mấy chục năm giảng dạy, cô hiểu rõ hoàn cảnh từng học trò và luôn có sự hỗ trợ kịp thời. Thậm chí nhiều phụ huynh là quân nhân đi công tác xa nhà, ngôi nhà của cô rộng mở đón học trò mình về ăn ở cả tháng trời.

Ngoài việc dạy chữ miễn phí cho trẻ em nghèo, cô Châu còn tham gia nhiều hoạt động trong khu dân cư, từ Chi hội trưởng phụ nữ đến Hội Cựu giáo chức, chi hội trưởng Hội Khuyến học...

Cô như người vác tù và hàng tổng, trẻ em đến trường chưa kịp làm hồ sơ, cô đứng ra làm giúp; học trò có hoàn cảnh khó khăn, cô lại chạy ngược chạy xuôi xin hỗ trợ từ các “Mạnh Thường Quân” và trích một phần nhỏ từ đồng lương hưu nhà giáo để giúp các em, có em thì cô tặng bộ bàn học, có em thì bộ áo quần mới hay chiếc cặp sách, một ít tiền học bổng để trang trải cho việc đến trường… mà theo như cô nói, nó “chẳng đáng là bao nhiêu nhưng giúp được các em là thấy vui lắm.

Cuộc đời người giáo viên không có gì hạnh phúc bằng thấy học sinh của mình được đến trường”. Đó là chưa kể số quỹ khuyến học cố định hằng năm của tổ dân phố do cô phụ trách vẫn đều đặn được nộp lên Hội khuyến học phường.

Mấy năm làm công tác xã hội, cô giáo Lê Thị Châu đã vận động các nhà hảo tâm hỗ trợ tặng quà, xây dựng nhà tình thương, phương tiện sinh kế, sổ tiết kiệm cho hộ phụ nữ nghèo, phụ nữ đơn thân có hoàn cảnh khó khăn, các em học sinh nghèo, khuyết tật trên địa bàn phường… với số tiền gần 250 triệu đồng.

Cần mẫn, tận tâm với công việc, cô Lê Thị Châu đã nhận mình là chiếc thuyền giúp những học sinh có hoàn cảnh khó khăn vượt những thác ghềnh của cuộc sống, để con đường đến trường của các em không bị rơi vào ngõ cụt.

HÀ NGUYÊN

Tin tiêu điểm