Bản in

Gia đình

Thứ Năm, 14/3/2019 01:42

Xúc động lá thư xin lỗi mẹ của chàng trai mắc nghiện ma túy

Chỉ đến khi vào trại cải tạo, thanh niên này mới có dịp nhìn lại quãng thời gian đã qua và thấy thương người mẹ sớm hôm tần tảo. Hối hận vì những ngày làm mẹ đau khổ, Nguyễn Hữu B SN 1987, trú tại Phú Lãm, quận Hà Đông, Hà Nội đã viết thư gửi mẹ, trong đó bày tỏ hết tâm tư của một người con biết sai và muốn sửa lỗi.

Mẹ yêu của con!

Mẹ ở nhà có khỏe không mẹ. Mỗi ngày mẹ đi làm về có mệt lắm không ạ. Ở đây sao con thấy nhớ mẹ nhiều quá. Suối Hai những ngày mưa trời se lạnh, con lại càng nhớ mẹ nhiều hơn. Ở đây con không ăn cơm được và cũng không thể ngủ trên sàn đá bê tông, nhưng bù lại con được cán bộ quản giáo và các anh em phạm nhân trong buồng quan tâm, giúp đỡ.

Được cán bộ tận tâm chăm sóc, lo lắng, động viên, con dần vượt qua nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhưng kỷ niệm về mẹ cứ ùa về khiến con thao thức. Ở nhà lúc ngủ con không đắp chăn thì có mẹ đắp cho con. Ở đây các anh em cũng làm như mẹ vậy, đã đắp chăn cho con được ngủ ngon giấc.

Con hạnh phúc lắm vì cảm giác như đang được ở với mẹ rồi. Có sống ở đây con mới hiểu hết lòng mẹ. Nhớ những ngày ở nhà, mẹ thường tranh thủ đi làm về sớm để nấu cơm cho con. Mẹ muốn tự tay nấu mà không cần người giúp việc.

Sự vui tươi của mẹ được thể hiện qua từng món ăn nhưng niềm vui của mẹ đã bị con dập tắt khi cơm dọn lên mà con không chịu ăn. Mẹ hỏi: “Vì sao vậy, con ốm sao?”. Con lắc đầu: “Tại con không thấy ngon”. Mẹ nói: “Mẹ tự tay nấu đấy. Con ăn một tí thôi”. Con im lặng bỏ đi lên phòng, bỏ lại mẹ với bàn thức ăn và nước mắt.

Giờ ở đây khắc nghiệt gấp trăm ngàn lần, con mới nhận ra một điều mà chưa bao giờ con biết kể từ lúc con cất tiếng khóc chào đời. Rằng cơm mẹ nấu là ngon nhất và người yêu con nhất chỉ có mẹ mà thôi. Mẹ là chỗ dựa, là niềm tin cho con.

xuc dong la thu xin loi me cua mot chang trai mac nghien ma tuy

Các phạm nhân đang cải tạo lao động ở trại giam Suối Hai.

Mẹ ơi! Những khi ngồi nhớ về mẹ như bây giờ con mới có cơ hội nhìn lại bản thân con lúc trước: Ngang bướng và luôn cãi lời mẹ.

Con sống buông thả, xem bạn bè là trên hết, không xem mẹ ra gì. Con thường dẫn bạn bè về nhà ăn uống, quậy phá, làm mẹ tức ngất đi. Mẹ luôn là người dọn dẹp. Dù cho có mệt đến đâu mẹ cũng phải lê từng bước để lau nhà, mỗi bước chân mẹ đi, hai bàn tay mẹ lau nhà là nước mắt mẹ lại rơi.

Như vậy vẫn chưa đủ. Con lại hành mẹ với những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng cùng chúng bạn. Có hôm con không về nhà cũng chẳng thèm gọi điện thoại để mẹ khỏi lo. Nếu không đi thâu đêm thì cũng phải hai, ba giờ sáng con mới về. Mẹ luôn là người ngồi chờ mở cửa cho con.

Con thấy mẹ làm tất cả vì con nhưng con chưa một lần thấy thương mẹ. Hễ mẹ làm gì con cũng làm ngược lại để mẹ phải buồn lòng.

Trong từng giấc ngủ của mẹ, chưa một lần bình yên vì mẹ phải lo toan quá nhiều trong cuộc sống. Tất cả những gì mẹ có, mẹ luôn dành cho con nhưng những gì con có, con chưa bao giờ dành cho mẹ. Thế mà chưa một lần mẹ than thở với ai điều gì. Mẹ luôn chịu đựng tất cả để rồi trong một góc khuất nào đó, mẹ ngồi khóc trong âm thầm.

Con lớn thêm chút nữa, mẹ lại càng thêm lo; lo cái tuổi dại dột, mải mê với những cuộc vui mà chẳng biết rằng cuộc sống không hề đơn giản nhưng những ngày sống cùng mẹ.

Con đã bỏ ngoài tai những điều mẹ nói vì con nghĩ rằng con đã hai mươi sáu tuổi, đâu phải một mực nhất nhất làm theo ý mẹ, để hôm nay con nhận được kết quả đắt quá mẹ ơi. Vì nông nổi, bồng bột, dại khờ mà giờ đây con thê thảm. Con phải trả giá cho sự không nghe lời, trả giá cho sự ngông cuồng, khờ dại và ham chơi bằng bản án 28 tháng tù giam. Con đau lắm.

Giờ con khóc và có khóc thật nhiều thì cũng đã lỡ rồi. Ngồi một mình con nhớ và thương mẹ lắm, không biết giãy bày sao cho mẹ hiểu. Con chỉ biết mình sẽ phải làm lại từ đầu, sẽ phải biết nghĩ cho mẹ và dành thời gian bên mẹ nhiều hơn. Có như vậy con mới trở lại là chính con được.

Trong cuộc sống của mình, con cứ ngỡ rằng màu hồng sẽ luôn trải đường con đi. Chưa một lần con suy nghĩ được sẽ có lúc phải như thế này. Giờ con mới hiểu mẹ đã đúng, con đã ngã thật đau. Con đau lắm. Những lúc ở một mình như thế này, con mới hiểu: “Đi khắp thế gia không ai tốt bằng mẹ”. Mẹ luôn là chỗ dựa, là bến đỗ mỗi khi con mỏi mệt.

Mẹ ơi. Mẹ có biết nhiều lúc con muốn nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm” nhưng con lại sợ làm như vậy mẹ sẽ nghĩ là con muốn xin tiền và không cho rằng con nói thật lòng. Những tháng ngày phải xa mẹ, có rất nhiều điều muốn nói nhưng khi gặp mẹ, con lại khó mở lời.

Lúc này con rất nhớ mẹ. Mẹ đang làm gì, mẹ có nhớ con không… Có hàng ngàn câu hỏi và nỗi nhớ bủa vây con khi con nghĩ đến mẹ.

Nước mắt con lại rơi, hình ảnh mẹ nhòa đi trong nước mắt của con và… con đã không khóc nữa. Con dằn lòng lại khi nhớ ra rằng mẹ đã phải vất vả thức dậy từ 3 giờ sáng đi chợ kiếm tiền nuôi con. Vậy mà có những hôm con đi chơi về nhà vào giờ đó, mẹ vẫn thức đợi cửa. Lỗi của con thật lớn. Con chỉ biết trong thời gian chấp hành án phạt tù này, con phải cố gắng lao động và cải tạo cho thật tốt để mẹ yên tâm. Nếu con cứ khóc hoài, mẹ sẽ buồn phải không mẹ?

Mẹ ơi! Nếu có một điều ước, con sẽ ước thời gian quay trở lại để trân trọng những ngày con được ở bên mẹ, ăn những món ăn mẹ nấu, nghe lời mẹ và con sẽ không làm mẹ buồn nữa. Nếu có ai đó hỏi con là con yêu ai nhất, con sẽ trả lời ngay mà không cần phải suy nghĩ rằng con yêu mẹ nhất vì mẹ là tất cả của cuộc đời con. Con yêu mẹ.

Cầu chúc cho mẹ yêu thật nhiều sức khỏe, sẽ không buồn và không khóc nữa. Khi con hết án trở về, con sẽ làm tất cả để cuộc sống của mẹ được hạnh phúc hơn, để mẹ không phải vất vả nữa và …để mẹ tự hào vì đã sinh ra con, mẹ nhé.

Đứa con hư của mẹ

Theo hồ sơ phạm nhân, Nguyễn Hữu B. là con út trong một gia đình có 2 anh em. B dính nghiện ma túy đã nhiều lần đi cai nhưng vẫn tái nghiện. B bị CA quận Đống Đa bắt quả tang khi đang tàng trữ trái phép chất ma túy. Tang vật thu được là 6 túi nilon heroin có tổng trọng lượng là 1,22g. Với hành vi trên, Nguyễn Hữu B. bị TAND quận Đống Đa tuyên phạt 28 tháng tù giam, thi hành án ở trại giam Suối Hai.

Theo Phapluatxahoi.vn