Bản in

Gia đình

Thứ Bảy, 20/6/2015 20:22

Xót lòng con thơ cơ cực vì bố vào tù, mẹ ký đơn ly hôn bỏ đi

Chị H. nhờ cơ quan công an và báo chí giúp chị thực hiện nguyện vọng cắt khẩu.Chị H. nhờ cơ quan công an và báo chí giúp chị thực hiện nguyện vọng cắt khẩu.

Sau những năm tháng sống khốn khổ bên người chồng nghiện và những mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu khó hóa giải, chị L.T.H. quyết định ký vào đơn ly hôn và một mình tự lo cuộc sống mới.

Cuộc sống còn khốn khổ hơn khi chị phải tất tả ngược xuôi gửi đơn kêu cứu, chỉ mong được cắt khẩu khỏi nhà chồng cũ và làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ với con.

Biết chồng nghiện vẫn quyết tâm cưới

Ở tuổi 22, chị L.T.H. (SN 1982, quê Hải Dương) theo chồng bỏ cuộc chơi với ước mơ về cuộc sống sung túc nơi phồn hoa đô thị. Chồng chị, anh H.M.T. (SN 1980), là trai gốc Hà Nội – mẫu đàn ông vốn là niềm ao ước của biết bao cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. 

Hai người quen nhau khi cùng vào Sài Gòn làm việc và sau đó thì nhanh chóng nảy sinh tình cảm. Sau một thời gian tìm hiểu, hai người tổ chức đám cưới vào tháng 1/2004, chẳng bao lâu sau tổ ấm nhỏ chào đón thêm thành viên mới là bé trai H.K. kháu khỉnh, đáng yêu.

Sau khi kết hôn, hai vợ chồng trở về Hà Nội lập nghiệp. Tại đây, hai người ở cùng gia đình chồng tại một căn nhà nhỏ thuộc khu phố cổ Hà Nội sầm uất, tần tảo buôn bán, xây dựng tổ ấm.

Những tưởng cuộc sống hôn nhân như vậy sẽ êm đềm, nhưng không ngờ hạnh phúc chẳng tày gang, khi chị H. phát hiện ra chồng là một con nghiện ma túy nặng. 

Mặc dù trước đó chị đã biết chồng nghiện nhưng vẫn mù quáng chấp nhận cưới vì những lời hứa hẹn của chồng và tin rằng vì gia đình, vì vợ con, anh sẽ thay tâm đổi tính. 

Thế nhưng, chẳng những không đi cai nghiện, chồng chị còn ngày càng chìm đắm trong làn khói trắng. Bao nhiêu tiền của trong nhà cứ thế đội nón ra đi theo những cơn đói thuốc của anh T. Cũng từ ngày đó, cuộc hôn nhân của chị H. bỗng trở thành địa ngục.

Anh T. không màng đến vợ con, trách nhiệm kiếm tiền gánh vác gia đình dồn cả vào đôi vai chị H. Không những thế, trong những cơn đói thuốc vật vã, anh T. còn thẳng tay đánh đập vợ không thương tiếc. 

Nhiều lần vì muốn giữ cho con có một mái ấm đầy đủ cả cha lẫn mẹ, chị H. nuốt nước mắt, nhẫn nhục chịu đựng qua ngày. Không ít lần, chị H. động viên anh T. đi cai nghiện, chị còn đích thân đưa chồng đến một lớp học dành cho những người nghiện ma túy, nhưng kiên trì chẳng được bao lâu, anh T. bỏ về, quay trở lại đường cũ, hết vào tù lại ra tội.

Khổ vì chồng đã đành, trong nhà chị H. còn ngày càng ngột ngạt vì mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Mẹ chồng chị thương và chiều con trai, vốn đã không thích chị H. làm dâu nên giữa hai người thường xuyên xảy ra xung đột.

“Cưới nhau được 2 năm, tôi đã phải ra ngoài thuê nhà ở riêng vì bị mẹ chồng hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Thời gian có bầu, tôi vừa làm lụng tự nuôi mình vừa lo đồ tiếp tế cho chồng. 

Ngày nào cũng vác bụng bầu to tướng ra ngồi lề đường từ sáng đến 2 giờ sáng bán nước mía mà không dám mở lời kêu than” - Chị H. xót xa tâm sự quãng thời gian đau khổ.

Vất vả trăm đường, chị H. không hề biết rằng đằng sau, mẹ chồng đã ngấm ngầm rỉ tai “khuyên” con trai bỏ vợ. Tháng 3/2013, chị H. ngỡ ngàng khi nhận được lá đơn ly hôn do anh T. đích thân viết. 

Mặc dù từ ngày lấy chồng, số ngày hạnh phúc của chị chưa đầy bàn tay, cũng không hề được “ăn sung mặc sướng, vô lo vô nghĩ” như những gì mọi người thường nghĩ đến các nàng dâu may mắn lấy được chồng Hà Nội, nhưng quả tình chị H. chưa một lần nghĩ đến việc sẽ ly hôn với chồng. Chuyện đã đến nước này, chị đành phải gạt nước mắt ký vào đơn ly hôn.

Không thể tái hôn bởi mẹ chồng không cho cắt khẩu

Sau ly hôn, tòa ra phán quyết: bé K. - con chung của chị H. và anh T. sẽ sống chung với ông bà nội và bố, để thuận lợi cho việc học tập, đi lại. 

Hai mẹ con chị H. sẽ được gặp nhau vào 2 ngày cuối tuần, đồng thời chị H. có trách nhiệm chu cấp số tiền nuôi con cho gia đình chồng là 1 triệu đồng/tháng. 

Thời gian đầu, mặc dù kinh tế chưa dư dả gì nhưng chị H. vẫn cố gắng thuê trọ ở gần nhà chồng cũ, để được gặp con mỗi ngày. Sau này vì mẹ chồng cũ thường xuyên chửi bới, chị đành dọn đi, tìm một chỗ ở khác xa hơn để tránh phải chạm mặt.

Sau khi ly hôn, anh T. vẫn tiếp tục chìm trong cơn mê của “nàng tiên nâu”. Nhiều lần không có tiền hút hít, anh T. còn chủ động vòi vĩnh tiền của vợ cũ. 

Đỉnh điểm là một lần anh T. hùng hổ dọa dẫm vợ cũ qua điện thoại: nếu đến gặp con thì anh sẽ gặp đâu đánh đấy, đánh đến chết mới thôi. Quá sợ hãi và một phần cũng biết tính nết anh T., chị H. cũng không dám chọc giận chồng cũ vì sợ bị anh túng quá hóa liều.

Một thời gian sau, anh T. bị bắt giam khi đang tàng trữ hàng trắng trong người, kể từ đó, chị H. không còn tin tức gì về chồng cũ. Cháu K. ở với ông bà nội, tuy không còn bị bố ngăn cản gặp mẹ, nhưng hai mẹ con chị H. cũng hiếm hoi mới có thể gặp nhau, vì mẹ chồng chị H. vẫn giữ ác cảm với nàng dâu cũ, không mấy hài lòng khi thấy chị đưa đón con đi chơi. Thoạt đầu, chị H. chỉ thấy lạ khi thấy thái độ của bà, nhưng càng về sau này, chị mới thấm thía tất cả.

Dịp Tết năm 2014, chị H. có gọi điện đến xin phép bà nội cháu K. đến đón con về quê ngoại nhưng bà lấy lý do thoái thác không đồng ý cho mẹ đón. 

Kể từ đó, chị H. mới vỡ lẽ rằng hóa ra mẹ chồng cũ vẫn ngấm ngầm nuôi ý định chia cắt hai mẹ con chị. Nỗi nhớ thương con, chị chỉ biết lặng lẽ cất giấu vào sâu trong lòng.

“Có những khi nhớ con quá, tôi chỉ biết canh giờ đến trường rồi lén lút gặp cháu. Nhiều khi nhìn thấy con mà nước mắt chỉ chực ứa ra”, người mẹ tội nghiệp nghẹn ngào nói. 

Không cam chịu chấp nhận số phận, chị H. chủ động tạm dừng việc đóng góp tiền học của cháu K. để tạo áp lực với nhà chồng cũ cho chị gặp con. 

Không ngờ, vì việc này mà mẹ chồng cũ càng lấy cớ chửi bới chị nặng lời, bà thường xuyên gọi điện thoại chì chiết chị là người mẹ vô trách nhiệm với con.

Sau những tổn thương của cuộc hôn nhân đầu, chị H. gặp được một người đàn ông hiền lành, chịu khó, tuy không phải là “mơ ước của mọi cô gái” nhưng đây đích thực là người mà chị có thể tin tưởng.

Tháng 9/2014, chị H. kết hôn lần thứ hai, với rất nhiều hy vọng mới về cuộc sống sắp tới. Sau khi làm thủ tục đăng ký kết hôn, chị H. có lên UBND phường để xin đăng ký cắt khẩu, nhưng được họ cho biết là phải có hộ khẩu gốc. 

Chị bèn quay lại nhà chồng cũ, đề xuất nguyện vọng muốn làm thủ tục tách khẩu và hỏi mượn cuốn sổ hộ khẩu để ra phường nhưng mẹ chồng chị lập tức quay ra mắng té tát.

Chung sống cùng bà gần 10 năm nên chị H. gần như bị ám ảnh bởi tính tình của mẹ chồng cũ. Tuy rất muốn được việc nhưng để quay lại nói chuyện với bà, chị gần như không đủ can đảm… Cực chẳng đã, chị H. đành gửi đơn khiếu nại lên công an phường để mong được hỗ trợ và can thiệp.

Sau 9 năm hôn nhân ngập trong nước mắt và tủi hờn, chị H. cho biết cho đến giờ phút này, chị chỉ có hai mong ước giản dị mà dù có thế nào, chị cũng cố gắng hết sức để thực hiện.

“Hiện giờ, tôi chỉ có hai mong ước: thứ nhất là được làm thủ tục cắt hộ khẩu khỏi nhà chồng cũ để ổn định cuộc sống, thứ hai là được gặp con. 

Nếu được gặp thằng bé, tôi sẽ làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Có nhiều khi, tôi nghĩ nếu gia đình chồng cũ có đồng ý đưa con cho tôi nuôi, tôi chắc chắn sẽ đón cháu về ngay.

Nhưng có lẽ là sẽ chẳng bao giờ có chuyện ấy xảy ra đâu. Vì ông bà đã mất con trai, nay chỉ còn một đứa cháu để bầu bạn, tôi cũng không nỡ lòng nào đòi cháu của ông bà” - Chị H. tâm sự.

Bố chồng lên tiếng

Theo lời ông H.H.S, 60 tuổi (bố chồng cũ của chị H), con trai ông đã bị công an giam giữ tại trại giam Hỏa Lò được một thời gian. Hiện nay cháu K. (con chung của anh T. và chị H.) đang sống cùng ông bà nội.

Ông S. từng có thời gian làm việc trong quân ngũ, nay đã nghỉ hưu. Bà N.T.H – vợ ông S. bán đồ ăn sáng trước cửa nhà, kinh tế gia đình không mấy dư dả vì chủ yếu dựa vào đồng lương hưu ít ỏi của ông S. và tiền lãi từ việc kinh doanh của bà H., trong khi vừa phải lo chi tiêu mọi khoản trong nhà, lo cho 3 miệng ăn, vừa phải nuôi cháu nội.

Ông S. cho biết mặc dù anh T. và chị H. đã ly hôn được hơn 2 năm nay nhưng trong thâm tâm ông vẫn rất thương cô con dâu cũ vì “số nó không may lấy phải thằng chồng nghiện ngập, chỉ riêng như vậy là đã đủ khổ sở lắm rồi!”. 

Nhắc đến anh T., ông S. buồn bã cho biết từ lâu nay, ông gần như không còn chút hy vọng gì về con trai sau khi đã nếm trải đủ nỗi khổ sở khi có một người con nghiện ngập, ra tù vào tội: “Tôi coi như nó đã chết rồi!”.

Đề cập đến đơn khiếu nại của chị H., ông S. cho biết đó chỉ là khúc mắc về chuyện mẹ chồng - nàng dâu, và cả vì mâu thuẫn giữa hai vợ chồng chị H. khi những cơn nghiện khiến con trai ông trở nên mất hết nhân tính.

“Vợ tôi và con dâu tôi vốn không hợp nhau từ trước, lại thêm chuyện hai vợ chồng thường xuyên cãi vã, đánh chửi nhau mỗi khi T. nó lên cơn nghiện, không có tiền. Vợ tôi bênh con, rồi lại thành ra khúc mắc từ đấy” - Ông S. cho hay.

Theo lời kể của ông S. thì khi chị H. còn sống chung với gia đình ông, giữa vợ ông và con dâu thường xuyên xảy ra bất hòa không thể hòa giải nổi. 

Tuy nhiên, trước sau như một, ông không phải là người sống cạn tình: “Từ trước khi cháu H. đi khỏi nhà, thằng T. con trai tôi có bán của vợ cái xe máy, chính tôi là người đưa cho cháu 3 triệu đồng, mặc dù nói thật là lúc đó tôi cũng không có nhiều tiền. 

Cái H. lúc ấy trốn mẹ nó đi lối cổng sau để ra khỏi nhà, ra ngoài ở. Mãi sau này, khi tôi không có tiền nên hỏi, cái H. có đưa lại cho tôi 2 triệu đồng, còn 1 triệu tôi cũng nói rằng thôi coi như là bố cho vì tôi biết nó cũng không có điều kiện”.

Nhận xét về cô con dâu cũ, ông S cho hay: “Để mà nói thì kể từ khi cháu H. về nhà tôi làm dâu thì có nhiều điều không như ý gia đình tôi mong muốn. 

Còn nhớ khi con trai tôi đưa cháu H. về nhà tôi lần đầu tiên và nói chuyện cưới xin, tôi vừa đi công tác ở miền Nam về, tôi còn nghĩ như thế này: 

Tôi biết con tôi nghiện, nếu nó lấy một người bình thường thì vợ nó chắc chắn sẽ khổ, còn nếu lấy một người nghiện như nó thì tôi khổ vì tự nhiên nhà sẽ có hai người nghiện ngập.

Sau đó vì mọi người trong nhà đều phản đối ý kiến của tôi, tôi có gọi cháu H. ra và căn dặn là con đã biết hoàn cảnh của T. rồi mà vẫn đồng ý, nếu mai này có ra sao thì hai đứa tự chịu trách nhiệm với nhau. Sau đó thì gia đình tôi vẫn tổ chức cưới xin đàng hoàng cho các cháu”.

Khi được hỏi về hoàn cảnh kinh tế hiện tại, ông S. cho biết hiện tiền nong trong nhà đã cạn kiệt, tất cả đều lần lượt đội nón ra đi theo anh con trai nghiện ngập. 

“Hiện giờ trong nhà không có nổi lấy một chiếc xe đi lại, có mỗi một chiếc xe cũ thì đợt vừa rồi thằng T. lấy mang đi thì bị công an bắt quả tang buôn bán ma túy, xe cũng bị tịch thu, giờ có đi đâu tôi cũng phải mượn xe” - Ông S. thở dài.

Vì hoàn cảnh khó khăn nên cháu nội ông cũng không thể có được một cuộc sống đầy đủ như mong muốn. “Vì nhà không có tiền nên tôi không thể đóng tiền ăn bán trú cho cháu K.

Nghĩ cũng tội vì cứ giữa trưa nắng, thằng bé lại phải lóc cóc đi từ trường về nhà ăn cơm rồi hơn 1 giờ trưa lại từ nhà đến trường đi học. 

Năm ngoái, lúc mẹ cháu đến đón, tôi có dặn là đưa con đi mua bộ quần áo đồng phục nhưng không thấy đâu, tôi lại phải dẫn cháu ra Tuệ Tĩnh mua cho nó bộ quần áo mới vừa cỡ, hết hơn 600 nghìn đồng. 

Nếu có nhiều tiền thì cũng đỡ, đằng này bà ấy bán hàng ế ẩm, lương tháng tôi chỉ có hơn 3 triệu đồng, ngoài chi đủ các khoản sinh hoạt, rồi tiền ma chay cưới hỏi, 600 nghìn cũng đã là cả một khoản không nhỏ. 

Tiền mua sách giáo khoa cho cháu cũng ngần ấy nữa, rồi đủ các thứ tiền… Trong khi từ năm kia đến giờ, cái H. không đóng góp cho gia đình tôi một đồng tiền nào nuôi con” - Ông S. tâm sự.

Nói về việc gia đình ông ngăn cản chị H. đến đón con, ông S. cho hay: “Tôi không hề có ý định cấm con dâu cũ đón cháu đâu, nhưng tôi phải nói thế này, có một lần, cái H. đến đưa con về quê.

Lúc đi đường thì thằng bé bị cảm gió nhưng không biết, về đến nhà thì vợ chồng tôi thấy như vậy nên đèo nó đi khám, lúc ấy mới biết cháu bị méo mồm, phải đi châm cứu cả tháng trời sau mới hết. 

Tôi không trách móc gì việc đó đâu nhưng cũng buồn vì biết con bị như thế mà H. nó không nỡ gọi điện thoại cho mẹ một câu hỏi thăm xem con đỡ chưa”.

Ông S. thẳng thắn cho biết cá nhân ông hoàn toàn không có vấn đề gì về việc chị H. xin cắt khẩu khỏi nhà chồng cũ, tuy nhiên ông cũng mong muốn chị H. có thể nghiêm túc thực hiện trách nhiệm đóng góp tiền nuôi con.

“Từ khi thằng T. chưa bị bắt, tôi đã nói thẳng là thôi cắt khẩu cho cái H. đi để nó yên ổn làm ăn, nhưng tôi biết chồng nó nghiện, mỗi lần thiếu tiền lại tìm vợ cũ để cò quay. 

Tôi cũng biết đã nhiều lần, cái H. phải cho chồng nó tiền hút hít, chỉ có điều như hiện giờ thì không bằng lòng lắm. Tôi cũng đã nói với vợ tôi về việc đưa hộ khẩu cho cái H. đi cắt khẩu sang chỗ mới nhưng vì vợ tôi vẫn phải đem theo sổ mỗi khi vào trại giam tiếp tế cho con trai nên chưa tiện” - Ông S. nói.

Được đoàn tụ với con nhờ bố chồng

Ông S. cho biết bản thân ông hoàn toàn nhất trí với việc để chị H. làm thủ tục cắt khẩu khỏi nhà chồng cũ. Ông S. chia sẻ: “Thâm tâm tôi chỉ mong cho cái H. ổn định công việc, nhà cửa, có thu nhập để hỗ trợ gia đình tôi nuôi cháu K. Nếu thời gian tới, tôi đến thăm nhà cái H. và thấy cháu ổn định thì tôi sẽ về bàn bạc lại với vợ tôi giao hẳn cháu K. cho mẹ nuôi”.

Về phía chị H., chị cũng cho biết mọi vướng mắc về giấy tờ cắt khẩu đã được giải quyết. Hơn thế, nhờ có bố chồng, chị đã được đoàn tụ với con: 

“Sau khi hoàn tất thủ tục giấy tờ, tôi có gọi điện thoại cho cháu vì ông nội nói cháu có số điện thoại riêng để tiện liên lạc. Tôi cũng gọi về nhà chồng cũ thì ông bà cũng đồng ý cho tôi đón cháu về nhà mẹ chơi vài ngày. Hôm trước, tôi vừa đưa con đi mua sắm quần áo, giày dép mới. Nhìn thấy con ăn mặc tuềnh toàng mà tôi cũng xót lòng” - chị H. nói.

Gần 2 tháng không được gặp con trai, chị H. không giấu được sự xúc động: “Được gặp con, tôi cảm thấy vui vô cùng. Tính đến nay, đã gần 2 tháng tôi chưa được gặp con vì vừa rồi trúng đợt nhà trường cho nghỉ hè. 

Đợt trước cũng thi thoảng tôi đến trường tìm gặp cháu nhưng không được nhiều lắm, có hôm tôi đứng chờ cả tiếng đồng hồ mong gặp con. Chờ mãi không thấy cháu ra, hỏi thì mới biết hóa ra học sinh đã được nghỉ hè cả rồi”.

Chị H. cũng cho biết, sau khi hoàn tất việc cắt khẩu, chị sẽ làm thủ tục nhập khẩu đến nhà chồng mới và ổn định cuộc sống. Riêng việc liên quan đến cháu K., chị H. cũng thẳng thắn bày tỏ: 

“Tôi sẽ để ông bà tiếp tục nuôi dưỡng cháu vì bố cháu ở trại nên bản thân tôi cũng muốn gia đình chồng cũ có cháu bên cạnh an ủi. Nhưng có một điều không thể thay đổi là tôi nhất định phải được gặp con. Tôi cũng sẽ đóng góp đầy đủ số tiền nuôi con đúng như quy định của tòa”.

Luật sư Tuấn Anh (Văn phòng Luật Hoàng Kim, việc gia đình anh T. không cho chị H. tách khẩu đã vi phạm Luật cư trú. Chị H. nhập hộ khẩu vào gia đình nhà anh T. sau khi kết hôn.

Như vậy, theo quy định tại khoản 3 Điều 25 và khoản 2 Điều 26 Luật Cư trú 2006, chị chỉ có thể được tách khẩu khi có sự đồng ý từ phía gia đình chồng. 

Tuy nhiên cũng theo quy định của pháp luật về cư trú, sổ hộ khẩu được cấp cho hộ gia đình hoặc cá nhân nhằm xác định nơi thường trú của cá nhân và những người trong hộ gia đình đó. 

Do vậy, không ai trong gia đình có quyền chiếm giữ và cản trở các thành viên khác sử dụng sổ hộ khẩu mà phù hợp với quy định của pháp luật.

Còn hành động chị H., vì muốn tạo áp lực với nhà chồng cũ đã dừng việc chu cấp tiền nuôi dưỡng cháu K. là không thuận về mặt tình cảm và sai cả về mặt pháp luật. 

Cụ thể, chị H. kết hôn năm 2004, tính tới thời điểm hiện tại, con chị chưa thành niên và căn cứ theo quy định của pháp luật, chị H. vẫn phải có nghĩa vụ tiếp tục cấp dưỡng cho con tới khi con chị 18 tuổi hoặc trên 15 tuổi và tự có khả năng lao động để nuôi mình hoặc thỏa mãn các trường hợp khác theo Điều 61 Luật HN&GĐ. 

Đến thời điểm con chị 18 tuổi, nghĩa vụ cấp dưỡng sẽ đương nhiên chấm dứt mà không cần bất kỳ thủ tục nào. Do vậy, cả chị H. và gia đình anh T. đã ít nhiều vi phạm pháp luật. Xét cho cùng, gia đình tan vỡ, tổn thương nhất vẫn là những đứa con thơ.

Theo nguoiduatin.vn