Bản in

Gia đình

Chủ Nhật, 6/1/2019 01:52

Theo chồng đến quán karaoke, vợ rụng rời chứng kiến cảnh bên trong

Tối khuya chồng không về nhà. Tôi lặng lẽ đến công ty tìm thì phát hiện anh chở một cô gái đến quán hát, ôm nhau tình tứ.

Lấy nhau 10 năm, có hai mặt con nhưng chồng tôi luôn tỏ ra lạnh nhạt, thờ ơ với vợ. Trước đây tôi và chồng đến với nhau nhờ sự mai mối, sắp đặt của mẹ anh.

Bà chọn tôi - cô gái nông thôn, nghèo nhưng chịu thương chịu khó. Thời điểm đó anh đang yêu Vân - người phụ nữ lớn tuổi làm nghề buôn bán ở chợ Đồng Xuân.

Mẹ anh nhất quyết không chấp nhận cho con trai mình lấy người đã qua một lần đò như Vân nên tìm cách ngăn cản. Trước sức ép của mẹ, chồng tôi nhượng bộ, chia tay người yêu, kết hôn với tôi.

Hai đứa con bụ bẫm lần lượt ra đời, anh làm quản đốc trong một công ty sắt thép, tôi mở tiệm may ở nhà. Kinh tế hai vợ chồng không giàu có nhưng đảm bảo cuộc sống.

Tôi vốn tình cảm, biết thu vén gia đình nên được lòng mẹ chồng. Bà lúc nào cũng tự hào, nhờ bà mà con trai mới có tổ ấm trọn vẹn như vậy. Chỉ tôi mới hiểu, cuộc hôn nhân của mình bất hạnh thế nào. 

Chưa bao giờ tôi được chồng quan tâm, hỏi han. Mọi buồn vui cuộc sống tôi chỉ biết thủ thỉ trò chuyện với hai con nhỏ.

Hàng tháng chồng đi làm, về đưa lương cho tôi nuôi con coi như hết trách nhiệm, còn anh đi đâu, làm gì tôi không có quyền biết.

Lắm khi tôi cảm giác mình đang sống cùng diễn viên đại tài. Trước mặt người lớn, chồng tỏ ra hạnh phúc, yêu chiều vợ nhưng khi chỉ có hai vợ chồng, anh trở thành con người lặng lẽ, ít nói, gương mặt tỏ vẻ khó chịu.

Từ lúc mang thai đến khi sinh nở, người ta có chồng âu yếm, đưa đi thăm khám định kỳ, tôi thì tự lo liệu. Tiền bạc, của hồi môn bố mẹ đẻ cho, tôi dành hết vào việc khám thai, thanh toán chi phí đẻ.

Tôi nghén, nôn ọe cả đêm vẫn bị chồng càu nàu vì làm anh mất ngủ. Ngày chuyển dạ mẹ chồng đưa vào viện, 3 ngày sau, mẹ tròn con vuông, mới thấy chồng xuất hiện.

Tủi thân, tôi trách cứ chồng, anh chỉ thở dài rồi làm ngơ, coi như không nghe thấy gì. Thực sự sống với anh, tôi không có cảm giác đầm ấm như các cặp vợ chồng khác.

Thứ duy nhất níu kéo tôi là mẹ chồng và hai đứa con. Chồng dù hờ hững với vợ nhưng anh thương các con, lũ trẻ rất bám bố. Tôi hiểu, anh đến với tôi chỉ để hoàn thành chữ hiếu với mẹ. Điều đó khiến tôi càng ngao ngán.

Tôi dồn toàn bộ sức lực vào công việc để quên đi nỗi buồn. Nhờ đó tiệm may làm ăn khấm khá, thu nhập rủng rỉnh. Tôi tiết kiệm được khoản tiền lớn, dự định xây nhà cho khang trang.

Gần 2 năm trở lại đây, chồng không còn gần gũi, đòi hỏi chuyện chăn gối. Anh vắng nhà thường xuyên hơn. Thời gian này anh lấy cớ phải tăng ca, làm đêm liên miên.

Bằng linh tính của người phụ nữ, tôi nghi ngờ chồng đang có điều gì khuất tất. Một lần tôi vô tình phát hiện anh nhắn tin tình cảm với cô gái khác. Có vẻ họ đang trong một mối quan hệ ngoài luồng.

Tôi để ý anh bắt đầu thay đổi, cuối tuần ở nhà, một lúc lại chạy ra ngoài sân nghe điện thoại với ai đó có vẻ bí mật.

Đôi lần anh uống say xỉn, đều choàng tay ôm vợ và gọi tên người phụ nữ khác.

Sinh nhật con gái út, tôi chuẩn bị cơm và bánh ga tô cho con, đợi chồng về thổi nến. Cả nhà đợi mãi đến tối khuya chồng không thấy về nhà.

Tôi lặng lẽ đến công ty tìm thì phát hiện anh chở một cô gái đến quán hát. Họ ôm nhau tình tứ suốt dọc đường đi.

Trong quán hát, chồng tôi tụ tập cùng nhóm bạn đồng nghiệp. Dường như họ đã quen với sự xuất hiện của cô gái đó nên rất hào hứng chào hỏi.

Không kìm được cơn giận dữ, tôi chạy đến giơ tay tát cô ta một cái thì chồng đỡ được. Anh lôi tôi ra cửa, đuổi về.

Lúc này tâm trạng tôi khá bất ổn, nhiều lúc nghĩ quẩn, muốn buông xuôi tất cả. Sao số phận tôi hẩm hiu, bạc bẽo quá.

Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Theo Vietnamnet

Tin tiêu điểm