Bản in

Gia đình

Thứ Hai, 20/11/2017 17:51

Sung sướng cả đời?

Sung sướng cả đời?

GD&TĐ - Những người đàn bà thích phụ thuộc, núp bóng tùng quân, chọn quanh quẩn trong nhà hầu hạ chồng con thật sự có hạnh phúc? Có sung sướng ngồi không hưởng phước cả đời như mọi người vẫn nghĩ? Làm đàn bà với số kiếp được chồng cưng, có cơ hội “dựa hơi”, nhờ cậy, thật sự có phải luôn luôn là may mắn khó gặp?

1. Ngày chị chính thức về trung tâm, nhiều đồng nghiệp ra vào xì xầm khi gặp chị xe hơi đưa rước ở cổng: Người đâu mà sung sướng cả đời…

Thiên hạ trầm trồ ngưỡng mộ cũng phải. Chị vốn là vợ của sếp lớn trong ngành, đi đến đâu cũng có người quen biết hỏi han chào đón. Dù là lãnh đạo trung tâm đi nữa, ăn nói gì cũng phải nể mặt chị chứ không dám thẳng thừng chê khen.

Sau một đợt cơ cấu, chị được luân chuyển qua nhiều bộ phận khác nhau, mỗi nơi ít bữa, trước khi chính thức về trung tâm này. Hỏi sao chỉ còn vài năm nữa đến tuổi hưu mà còn “truân chuyên” vậy, chị cười rất tươi, trả lời: Thì do mấy chỗ đó không có chức danh công việc để bố trí cho chị thôi mà!

Sau lưng, sếp của trung tâm cau mày bảo, nể nang nên phải nhận người, thật khổ. Kinh doanh thì ngày càng khó, mà toàn là nhân viên dạng quen biết, chẳng biết làm gì ra hồn, đúng là…

Các trưởng nhóm đùn đẩy nhau, không ai muốn bộ phận mình thêm một thành viên dạng luôn phải ưu tiên, lại gần tuổi hưu, nói rõ từ đầu là “không thích” đi công tác, dễ bị đau đầu nếu phải làm việc liên tục, cần thoải mái chút về thời gian nữa chứ!

Nên đừng ngạc nhiên khi sáng sáng chị vào trễ, thong thả bật máy tính, ngồi lướt web điểm tin cho nắm tình hình, xong rồi gọi điện về nhà nhắc việc này nọ, chưa kịp đến giờ trưa là đã có tài xế đến đón “đi công chuyện”.

Buổi chiều nhạt miệng, chị lấy hoa quả bánh kẹo ngoại nhập ra mời cả phòng, chuyện trò rôm rả. Đề tài luôn luôn là ông A bà B chị C chị quen thân có nhà nuôi yến có sân banh trồng cỏ ngoại có xe hơi, toàn nhân vật tai to mặt lớn mà chị gọi tên nghe thân tình hết sức.

Cánh đàn ông ồ à vài câu như hưởng ứng, đám chị em nhanh chóng lảng đi, cắm cúi vào bàn việc của mình. Trong căn phòng phăng phắc tiếng người, chỉ có những âm thanh gõ phím nhè nhẹ, chị hồn nhiên kể về con cái, về “anh nhà chị”, về những đợt nghỉ dưỡng trong và ngoài nước, về đủ thứ linh tinh khác mà chẳng cần có thính giả cụ thể.

Đã có người đi làm và thủ theo cái tai nghe, nhắn tin cho cô bạn ngồi đối diện một câu bâng quơ rằng, cứ tình hình này chắc tôi om não mà chết sớm, chứ không phải vì áp lực công việc đâu nhé!

Có hôm chị vắng, ai đó buột miệng bảo, nể chị ghê, ngày nào cũng ở không mà chịu nổi, hay thật! Được lời như cởi tấm lòng, đám đồng nghiệp tám luôn rằng, phải như mình thì nghỉ quách cho xong, chi phải ráng cơ chứ, chị sướng vậy thì cứ hưởng, lương bổng bao nhiêu đâu mà cứ phải ngồi thiền ở văn phòng ngày này qua tháng nọ cho chúng ta thêm phần… ganh tỵ!

2. Nhà ngoại tôi nghèo, mấy cậu và dì đều làm nghề lao động tay chân. Chỉ riêng má tôi, may mắn lấy được chồng có công việc tốt, nên cả đời không phải đi làm.

Câu ấy, mỗi lần về ngoại chơi là tôi đều nghe, riết thành đương nhiên, ám ảnh. Má tôi tiếng được chồng nuôi, nhưng sáng thức từ năm giờ, dọn dẹp, nấu đồ ăn. Ba tôi nổi tiếng kén và sành ăn. Đi đâu về, được nếm món gì ngon lạ, là về ba kể ngay với má.

Để rồi vài hôm sau, đã thấy cái món tây hay tàu ấy xuất hiện trong mâm cơm nhà tôi, nhận được những lời nhận xét chẳng mấy tốt lành gì của ba. Rằng thiếu vị này vị nọ, chưa chuẩn. Chẳng giống như nhà hàng chút nào, nhạt nhẽo quá.

Má tôi sau đấy cặm cụi thử thêm lần này lần khác, cho tới khi ba tôi tạm gật gù, thì ba tôi đã kịp thưởng thức được món gì đó ở ngoài, về nhà háo hức kể lại nữa rồi. Cái vòng lẩn quẩn không riêng chuyện ăn uống. Tôi vẫn nhớ những buổi sáng má tôi tần ngần ở cửa, than rằng, đi chợ riết rồi chẳng biết mua cái gì nấu nướng, ba tụi bây khó tính quá chừng…

Đó là những dịp ba tôi vui. Còn mấy hôm công việc gặp hạn các kiểu, là bữa cơm nhà tôi nặng chịch. Ba uể oải chọc đũa vào mấy thức trên bàn, lầm bầm, đàn bà ở nhà cả ngày mà đến bếp núc còn không xong. Đúng là đồ vô dụng.

Má tôi lẳng lặng ăn nhanh cho qua bữa, lẳng lặng đứng dậy, lẳng lặng bước xuống căn bếp quanh năm lòe nhòe ánh đèn của mình. Rồi chiều hôm ấy đã thấy vài món khoái khẩu của ba tỏa hương thơm lựng, chờ người về buông lời khen chê…

Tiếng là được chồng chu cấp mọi thứ, nhưng má tôi cũng phải tằn tiện vun vén dữ lắm, mới đủ nuôi ba đứa con ăn học. Cầm đồng tiền của ba, chắc má cũng nhiều tủi buồn.

Đó là sau này, khi tôi đã lớn hơn, được má khuyên rằng, gắng học để sau này đi làm, tự lập, không phải ngửa tay xin chồng từng khoản một. Chứ hồi bé, khi tôi ghi trong lý lịch, chỗ nghề nghiệp của má là “nội trợ”, bạn bè xung quanh có đứa phán ngay “má mày sướng hen, má tao phải buôn bán..”.

Nói nào ngay, ba tôi ngoài cái tính hay chê bai ra còn ưa nhậu nhẹt và thi thoảng có bồ bịch chút đỉnh. Má tôi, vì bản chất an phận nhút nhát, nên đành cắn răng chịu đựng, khóc thầm…

3. Những người đàn bà dẫu ra ngoài xã hội đi làm nhưng vẫn thích phụ thuộc, núp bóng tùng quân như chị, hoặc chọn quanh quẩn trong nhà hầu hạ chồng con như mẹ tôi, thật sự có hạnh phúc?

Có sung sướng ngồi không hưởng phước cả đời như mọi người quen áp đặt? Hay những ẩn ức cố tình tránh né của người trong cuộc sẽ khiến cho nỗi buồn vui trở thành “kiểu mẫu”, theo cách tự an ủi mình, là như thế này vẫn còn may, khối kẻ phải vất vả lăn lộn kiếm sống chật vật dưới trời mưa nắng kia mà…

Như má tôi bây giờ vẫn phải ngậm ngùi im tiếng mỗi khi ba tôi kể công, là cả gia đình đều do ông gánh vác. Không có ba là cả nhà chết đói lâu rồi. Bên ngoại đều kết luận là má tôi “ôm” hết lộc của cả nhà, “đẻ bọc điều” nên chẳng phải cơ cực như dì, như cậu.

Đặc biệt, má tôi luôn cảm thấy như mình có lỗi với dì, khi những vất vả sớm hôm khiến dì như già trước tuổi, đen nhẻm thô kệch, so với vẻ mong manh cớm nắng của má tôi, người cả đời sống trong mát, loay hoay trong chính mái nhà mình…

Như chị, có hôm bỗng dưng chán màn kể lể khoe khoang, xuống giọng than rằng, con cái lớn lên cái gì cũng hỏi bố, chẳng coi mẹ ra gì.

Trách thì chúng bảo, mẹ có biết chi đâu mà can thiệp hay quyết định! Mình cũng đường đường đi làm, mà nhắc đến tên thì đều kèm theo cái danh xưng “phải vợ anh A không”, thật buồn. Cảnh ngồi mát ăn bát vàng ở công sở đôi khi nghĩ ngại lắm chứ, nhưng giờ già rồi, muốn thay đổi chẳng phải dễ dàng gì.

Cũng bởi ngày xưa làm biếng, chẳng chịu nhìn xa xôi một chút. Mà giờ chị sợ phải nghỉ việc lắm, chồng con đi suốt, không có ai để nói chuyện. Thà mình cố gắng ra vào cơ quan cho có hơi người, đỡ cô quạnh…

Làm đàn bà với số kiếp được chồng cưng, có cơ hội “dựa hơi”, nhờ cậy, thật sự có phải luôn luôn là may mắn khó gặp? Câu trả lời là tùy…

BẰNG LĂNG