Bản in

Gia đình

Thứ Sáu, 13/9/2019 06:10

Dung túng cái ác nhỏ, người mẹ biến con thành kẻ tử tù

Ảnh minh họa.Ảnh minh họa.

Những đứa trẻ giống như mầm chồi cần được vun đắp chăm sóc từ bé, cách chăm sóc sẽ khiến chúng khi lớn lên trở thành người tốt hay kẻ xấu. 

Hai câu chuyện dưới đây nói về cách dạy dỗ con của hai người mẹ, kết quả thu được khiến người ta càng thấm thía câu “gieo nhân nào gặt quả ấy”.

Nghèo đói không mất nhân cách

Cô gái là một người phụ nữ thật thà, gặp người ăn xin tội nghiệp cô rủ lòng thương hại. Sau khi nhận lời đồng ý cho tiền nhưng trong người cô không có tiền mặt. Cô đã cho người ăn xin mượn chiếc thẻ tín dụng trị giá $100,000 đô la để mua thực phẩm.

Dưới đây là câu chuyện của một người đàn ông ăn xin đầy xúc động kể lại. Tấm lòng lương thiện của cô gái đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Đang đi trên đường tình cờ một người ăn xin tiến lại gần và xin tiền thì liệu bạn có cho họ không?

Hay bạn chỉ cho họ một ít theo sự phản xạ của bản thân. Và có bao giờ, bạn nghĩ sẽ cho người ăn xin đó một chiếc thẻ tín dụng với credit line $ 100,000 USD để họ tự đi rút tiền, càng quan trọng hơn, chiếc thẻ đó không có mật khẩu! Chắc chắn ai cũng thốt lên rằng: “Không bao giờ xảy ra trường hợp như thế?”.

Nhưng bạn hãy dành thời gian đọc câu chuyện này, sẽ có điều bất ngờ trái ngược với suy nghĩ của bạn đấy!

Harris là một nhân viên cao cấp của công ty quảng cáo nổi tiếng thuộc thành phố New York, Mỹ. Vào một ngày tháng 8 năm 2010, cô đang cùng bạn bè ăn trưa tại một nhà hàng thì bỗng một người bạn của cô muốn mua ít đồ dùng, thế là hai người xin đi trước.

Khi đang đi trên một con đường lớn thì có một người lang thang tiến lại gần bên cô, bằng một giọng nói yếu ớt giới thiệu về mình: “Tôi tên là Valentin, 32 tuổi, thất nghiệp đã 3 năm rồi, chỉ dựa vào việc ăn xin để sống qua ngày. Tôi muốn nói là liệu cô có thể bằng lòng giúp tôi được không? Ví dụ bố thí cho tôi vài đồng bạc lẻ để tôi có thể mua một chút đồ dùng hàng ngày”.

Nói xong anh ta nhìn cô với đôi mắt đầy kỳ vọng. Cô Harris động lòng trắc ẩn nhìn anh chàng da đen trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình rồi cất lời: “Không vấn đề gì! Tôi rất sẵn lòng giúp đỡ anh”.

Cô liền thò tay vào túi áo tìm tiền, nhưng thật không may hôm nay cô lại quên mang theo tiền mặt, và chỉ có duy nhất một chiếc thẻ tín dụng ngân hàng. Cô có chút ngần ngại lấy chiếc thẻ ra nhưng vẫn chưa biết nên ứng xử như thế nào?

Người ăn xin hiểu được sự khó xử của cô, liền nhỏ nhẹ nói: “Nếu cô tin tôi thì có thể để tôi dùng chiếc thẻ này và sau đó sẽ đem trả cô ngay không?”.

Vốn tính lương thiện và dễ tin người, Harris đưa ngay chiếc thẻ tín dụng cho người ăn xin. Sau khi cầm chiếc thể trên tay, Valentin không đi ngay mà cầu khẩn Harris: “Ngoài việc mua một số đồ dùng sinh hoạt tôi có thể mua thêm một bình nước không?”.

Harris thoải mái nói: “Hoàn toàn có thể, nếu anh cần hãy cứ dùng tiền trong đó mà mua”. Người ăn xin đi rồi, cô và bạn quay trở về công ty làm việc.

Ngồi làm việc chưa lâu, cô bắt đầu nghi ngờ và có chút hối hận, buồn bã rồi quay sang nói với bạn: “Thôi chết rồi! thẻ tín dụng của mình không những không cài mật khẩu mà trong đó còn có gần $100,000 đô la. Người đàn ông đó chắc chắn đã chạy mất rồi. Lần này đúng là xui xẻo hết mức”.

Nghe được lời tâm sự của cô, đồng nghiệp cô trách móc: “Sao cậu có thể dễ dàng tin tưởng tuyệt đối vào một người lạ mặt như vậy được. Là cậu ngây thơ hay ngốc nghếch vậy, đúng là lương thiện quá đáng”.

Cô không còn tâm trạng để làm việc tiếp được nữa, nhờ bạn xin với sếp là cô ra ngoài có tý việc rồi cô chạy ngay đến con đường lớn lúc nãy.

Chỗ mà cô đưa chiếc thẻ ngân hàng cho anh chàng ăn xin da đen. Điều mà cô không ngờ tới đó là khi vừa bước chân đến thì nhìn thấy người ăn xin đang đứng đợi cô ở đó. Trên tay anh ta vẫn còn cầm chiếc thẻ tín dụng của cô.

Thấy Harris, anh chàng mừng rỡ nở nụ cười rồi tiến lại gần và nói: “Tôi dùng tổng cộng hết 25 đô, mua một chút đồ và một bình nước, cô đối chiếu xem có đúng không”.

Đối diện với một người thật thà, đáng tin như vậy, Harris có chút cảm động, cô không kiềm chế được và cầm lấy tay anh ta, liên tục nói: “Cảm ơn anh, cảm ơn anh”.

Người đàn ông không hiểu gì, rõ ràng người giúp đỡ anh chính là cô ấy, người phải cảm ơn phải là anh mới đúng chứ, sao cô ấy lại phải cảm ơn anh ta vậy! Không lâu sau, cô cùng bạn bè đi đến văn phòng tạp chí New York Times, đem chuyện vừa xảy ra kể ngay cho họ.

Sau khi bài báo về anh chàng Valentin “đói cho sạch rách cho thơm” được bạn đọc biết đến, nhiều người cảm động và tình nguyện giúp đỡ anh.

Trong đó có một doanh nhân vô cùng thành đạt tại tiểu bang Texas đã gửi cho anh 6000 đô la để thưởng cho sự thật thà, trung thực.

Nhưng điều khiến anh sung sướng hơn cả là một hãng hàng không tại tiểu bang Wisconsin đã gọi điện thoại và mời anh đến kí hợp đồng làm tiếp viên hàng không của hãng này.

Có được quá nhiều sự giúp đỡ như vậy anh thật sự cảm thấy sung sướng: “Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy tôi rằng dù nghèo nhưng cũng không được làm điều gì thất đức. Dù không được đi học những cũng không bao giờ được ném giá trị của bản thân xuống dưới đất để người khác dẫm đạp.

Sở dĩ tôi được nhiều người giúp đỡ như vậy bởi tôi luôn tin rằng người thành thật ắt sẽ có một kết thúc tốt đẹp”.

Người mẹ tạo ra kẻ tử tù

Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết cho một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình.

Trong thư anh viết: “Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội cũng như con vì những gì con đã làm.

Mẹ hãy nhớ lại đi, khi con ăn cắp chiếc xe đạp của thằng bé gần nhà, mẹ đã giúp con giấu chiếc xe đạp đó đi để bố không nhìn thấy nó. Mẹ có nhớ lần con lấy trộm tiền từ ví của người hàng xóm không? Mẹ đã đi siêu thị mua sắm cùng với con.

Mẹ có nhớ ai đã bênh vực con khi con cãi lại bố đến nỗi bố phải bỏ đi không? Bố chỉ muốn sửa dạy con vì con đã gian lận trong bài thi và cuối cũng là con phải bị đuổi học.

Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, không lâu sau con đã trở thành một thiếu niên hư nghịch và bây giờ con đang là một tử tù chờ thi hành án.

Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ con cần được bao biện, nhưng cái thực sự con cần là được sửa trị. Nhưng thôi, con tha thứ cho mẹ! Con chỉ muốn viết thư này để nó có thể đến được nhiều người khác đang làm cha làm mẹ, với hi vọng rằng, họ có thể nhận ra điều tạo nên người tốt kẻ xấu trên thế giới này là sự giáo dục.

Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống và cũng đã giúp con đánh mất nó. Đứa con tử tù của mẹ!”.

Theo Pháp Luật Plus

Tin tiêu điểm