Bản in

Gia đình

Thứ Sáu, 26/6/2015 08:17

'Bỗng dưng vợ ốm'

Đợt này vợ ốm, nhìn cô ấy gầy guộc, người xanh xao, nhưng trên mặt vẫn luôn nở nụ cười thật tươi để chồng bớt lo lắng.

Nhiều người nhìn vào ai cũng khen anh sướng khi lấy được người vợ đảm đang biết chăm lo, vun vén cho gia đình. Anh nghe xong chỉ mỉm miệng cười, bởi anh nghĩ trách nhiệm làm vợ làm mẹ là điều đương nhiên, cô ấy không lo thì ai lo nữa. Với lại, từ ngày còn yêu nhau, anh luôn cho rằng cô ấy lấy được anh là may mắn lắm rồi.

Anh luôn tự cho mình quyền được nghỉ ngơi, được phụng dưỡng nên chẳng mấy khi quan tâm tới vợ. Anh cũng đánh giá vai trò của cô ấy là bình thường trong gia đình “việc nội trợ có gì đáng nói đâu, làm tí là xong”. 

Vì thế sau mỗi giờ tan sở, hết đi bơi, anh lại đi đánh cầu, có hôm bóng bánh tới 9h đêm mới về. Khi vợ nói, anh lại cáu bẳn “Anh đi làm cả ngày mệt rồi, giờ anh cần được nghỉ ngơi. Đàn ông lo việc lớn, còn đàn bà lo việc cơm nước nội trợ”.

Không ít lần vợ anh nhỏ nhẹ “Em cũng đi làm ngày 8 tiếng như anh, về còn việc con cái, nội trợ nữa đôi khi cũng kiệt sức. Anh phải hiểu cho em chứ”. Thấy vợ nói thế anh mặt nặng mày nhẹ xông vào bếp, nhưng khổ nỗi “đụng đâu hỏng đấy”. Tuy nhiên, anh không nhận lỗi về mình mà lớn tiếng mắng vợ cho rằng cô ấy ỷ lại cho chồng, không đảm đang.

'Bỗng dưng vợ ốm' - Ảnh 1 Vợ anh ốm, da dẻ xanh xao anh nhìn mà không cầm nổi nước mắt, thế mới nói có chăm vợ ốm mới biết thương vợ (Ảnh minh họa).

Rồi một ngày vợ anh bỗng dưng lăn ra ốm, anh gọi điện cho cả bà nội bà ngoại nhưng ai cũng bận không có thời gian ra chăm con cái. Anh đang tự do, nay bỗng dưng tất bật. Hôm đầu tiên 6h anh dậy, nhưng do chưa quen với việc chuẩn bị bữa sáng đi chợ, lo cơm nước, nên đến cơ quan muộn 1 tiếng đồng hồ. Không những không được sếp cảm thông mà anh còn bị mắng một trận ra trò.

Hôm sau, rút kinh nghiệm anh dậy từ 5h sáng chuẩn bị cơm nước, đi chợ, nấu cháo cho vợ, rồi mới ngồi vào bàn ăn sáng, vừa được 2 thìa cháo thằng cu lớn đã giục “Con muộn học rồi bố ơi”, trong khi thằng bé chưa được thay bỉm khóc lè nhè. Anh đến lộn cả ruột, bắt chân lên cổ chạy mà vẫn bị muộn giờ công sở. Thấy bộ dạng tóc rối bù, quần áo xộc xệch của anh sếp chỉ biết lắc đầu, thở dài.

Vợ anh ốm, da dẻ xanh xao anh nhìn mà không cầm nổi nước mắt. Bình thường vợ anh nhanh nhẹn hoạt bát lắm. Việc trong nhà mình cô ấy quán xuyến hết. Mỗi lần anh ốm, cô ấy nấu đủ các món để anh tẩm bổ anh còn chê lên chê xuống. Thế mà giờ cô ấy ốm anh chỉ biết nấu nồi cháo thịt mặn chát cô ấy ăn rồi vẫn cố gắng gượng để khen là ngon.

Khi vợ ăn không hết, tiếc của, tiếc công nấu anh đem ra toan ăn cho hết. Thế nhưng vừa ngậm thìa cháo vào anh đã cảm nhận được vị đắng chát của nó. Anh thẹn thùng quay ra nhìn vợ, nhưng cô ấy đã về giường nằm từ lúc nào rồi.

Thường ngày anh sẽ tìm cách ra khỏi nhà thật sớm, nhưng sáng hôm nay trong anh có một cảm giác rất lạ. Anh nán lại nhìn vợ thêm vài phút nữa. Đợt này vợ ốm, nhìn cô ấy thật gầy, người xanh xao, nhưng trên mặt vẫn luôn nở nụ cười thật tươi để chồng bớt lo lắng.

Bỗng dưng một cảm giác nghẹn ngào xâm chiếm lấy cổ họng anh. Chỉ có lúc này anh mới thấu hiểu và biết yêu thương vợ mình hơn. Kể từ ngày cưới nhau anh chưa một lần quan tâm chăm sóc cô ấy, đôi khi anh còn tỏ vẻ cau có, khó chịu. Thậm chí anh còn không nhớ nổi ngày sinh nhật, không có nổi một món quà ý nghĩa dành tặng cho vợ mình vào những ngày lễ dành cho phụ nữ.

Đang mải suy nghĩ bỗng vợ anh trở mình, thấy chồng ăn mặc nghiêm chỉnh nhưng vẫn cầm túi xách đứng lầm lũi ở cửa, chị ngạc nhiên thúc giục "Chết... anh đi làm nhanh, muộn giờ rồi". Bất chợt anh chạy lại ôm vợ ríu rít "Vợ ơi,... anh biết anh sai rồi".

Theo nguoiduatin