Bản in

Gia đình

Thứ Hai, 20/11/2017 16:25

Bất đồng ngôn ngữ

Bất đồng ngôn ngữ

GD&TĐ - Nhiều cuộc hôn nhân đã qua giai đoạn trăng mật, đang ngấp nghé ở ngưỡng… “vỡ mật” thường báo hiệu bằng việc, vợ chồng ít khi trò chuyện trực tiếp cùng nhau. Bởi bận quá không có thời gian gặp gỡ. Vì chẳng còn biết nói gì. Hễ cứ nói tới là “gây”. Tránh đi cho nó lành. Khi đó, người ta thường vịn vào con cái để làm cầu nối. Hoặc nếu còn hứng thú công khích nhau, thì lại hay mượn mấy trang mạng, thậm chí dùng con trẻ để làm phương tiện chiến tranh du kích, vậy đấy.

1. Vào một dịp nghỉ lễ, cả gia đình chị đi chơi xa cùng nhau. Đấy quả là một sự kiện hiếm hoi đến khó tin, bởi hai anh chị đều bận rộn công việc, ít khi nào cùng thu xếp được thời gian như thế. Bọn trẻ con đương nhiên là vô cùng háo hức trước viễn cảnh được khám phá một vùng đất mới.

Chỉ có anh chị, khi kéo ba lô cùng con ra sân bay, mới chưng hửng nhận ra rằng, chẳng rõ lần cuối họ đồng hành cùng nhau trong một chuyến đi là khi nào, lâu tới mức không ai còn nhớ nổi…

Không biết có phải vì vậy mà họ gượng gạo mỗi khi cần trao đổi gì đó qua lại. Thói quen trò chuyện trực tiếp dường như đã mất hẳn, khi mà những năm sau này, cần gì thì nhắn tin, chat qua mấy cái trình duyệt miễn phí.

Gấp gáp gọi điện thì cũng chỉ truyền đạt thông tin đơn thuần, nhanh gọn, đầy đủ, chính xác, không có nội dung dư thừa. Thời buổi mà mọi thứ đều theo một chuẩn mực vô hình nào đấy, lịch sự đến lạnh lùng…

Hai đứa trẻ cũng mơ hồ nhận ra ba mẹ mình không mấy vui vẻ… Để tránh thời gian nhàn rỗi chỉ có hai người, chị đăng lên mạng mấy tấm ảnh chụp hai đứa nhỏ đang cưỡi voi, ngắm thác, chơi trò cảm giác mạnh… kèm theo dòng trạng thái rằng, “Quan trọng là con của mình cảm thấy vui vẻ. Vậy đi”.

Người ngoài không biết, chỉ thấy đơn thuần là chia sẻ về một chuyến đi, cùng với tâm lý thông thường của bậc làm cha mẹ, mong mỏi con cái được tận hưởng một kỳ nghỉ như ý.

Chỉ riêng anh chị, hai nhân vật trong cuộc là biết, đấy hàm ý như một thỏa thuận ngầm về “mục tiêu chung”, lại như thể giải thích, thanh minh, làm rõ, rằng mọi thứ cũng đều cho con, vì con. Chứ đây không phải là chuyến đi của anh chị, đừng nên nặng nề làm gì…

2. “Hạng đàn bà nào mà đẩy con vào vùng đất chết?”. Anh Tuấn quăng câu hỏi ấy trên trang mạng xã hội của mình, khi chị Hoa nhất định không hủy bỏ chuyến du lịch của hai mẹ con đến một đất nước vừa xảy ra bạo động.

Sống chết có số, nào ai biết chỗ nào thật sự an toàn, đời lúc này lúc khác, có chi đâu phải ầm ĩ. Quan điểm của chị Hoa như thế, và anh Tuấn thì không ủng hộ. Những tranh cãi thẳng thắn kết thúc bằng chiến tranh lạnh, không ai còn muốn nói thêm với ai nữa.

Đáp trả cho lời cáo buộc của anh, chị Hoa khoe hình con gái đang cười tươi tắn ở sở thú, trong khu vui chơi trẻ em nổi tiếng, hay trước mấy món đặc sản nước ngoài ngon lành.

Để phản pháo, anh Tuấn dẫn link mấy nguy cơ có thể xảy ra ở chốn ấy, do vài tờ báo uy tín phân tích, như một cách “chửi thẳng vào mặt vợ”, chữ mà chị Hoa sau này dùng. Mấy hôm mẹ con xuất ngoại, anh Tuấn gọi điện qua, nhìn thấy số, chị đưa cho con trả lời, chứ chẳng buồn kết nối.

Đàn ông gì mà nhỏ mọn, bóng gió xa gần, thích kết tội và tự biên tự diễn đủ thứ, đến là mệt mỏi khó chịu…

Thật ra đây chỉ là giọt nước làm tràn “cái ly mâu thuẫn” vốn đã tồn tại sẵn của anh chị. Giai đoạn sau này, họ thường kết thúc những cuộc tranh cãi lặt vặt bằng cái kết luận đầy hậm hực, là nói chuyện với anh/cô sao bực mình quá, thà tự xử với cái đầu gối còn hơn! Chả trách…

3. Từ ngày con bé Hảo có một cái điện thoại riêng, ba mẹ nó muốn trao đổi, gọi nhắn gì đều thông qua con. Con hỏi ba xem đã sửa máy lạnh trên phòng ngủ hay chưa. Con bảo mẹ tối nay ba có khách về trễ nhé.

Bé Hảo bỗng dưng trở thành phương tiện “truyền thông” giữa hai bậc sinh thành. Và trong cái trí óc non nớt của nó, điều ấy chẳng có gì là đặc biệt, cho đến khi nó bỗng dưng cắc cớ thắc mắc: “Sao ba mẹ không nhắn thẳng cho nhau luôn mà phải dặn con?”.

Ba mẹ bé Hảo giật mình, lúng túng chẳng biết trả lời con ra sao. Chẳng lẽ lại nói, ba mẹ sau này ít khi nói chuyện với nhau, cứ thấy kỳ kỳ sao á…

Đứa trẻ, vốn được ví von là gạch nối của ba mẹ, dưng không biến thành một kênh liên lạc đặc biệt cho hai người thân của nó, ngạc nhiên khi thấy ba mẹ cái gì cũng truyền đạt qua mình.

Nói với con dễ hơn hẳn. Không phải bực dọc nghĩ ngợi gì khi lời lẽ chẳng đúng ý mình. Không cần lo phía bên kia bị phiền, nổi quạu. Tất cả cứ “sử dụng” con là xong ngay ấy mà.

Mà họ cũng không thường có nhiều điều để dặn dò nhau đâu… Những vấn đề thông thường còn vậy, huống gì mấy lời nhớ nhung quan tâm sến súa, chắc đã tuyệt chủng từ lâu lắm rồi!

***

Có lạ lắm không, khi người ta “mang tiếng” là sống chung nhà, ngày này tháng nọ, năm trước năm sau năm sau nữa mà lại hiếm khi giao tiếp, thậm chí cơ hội chạm mặt nhau cũng ít ỏi? Thời buổi gì mà vợ chồng mạnh ai nấy cuốn vào cuộc sống tất tả bận rộn, mưu sinh và cả chứng tỏ mình ở bên ngoài?

Ngôi nhà là chốn trở về để ngủ, nạp thêm chút năng lượng, rồi mai tiếp tục những bon chen dọc ngang ngoài xã hội. Quên mất “đối tác” bên cạnh mà ta từng muốn líu lo bao chuyện suốt ngày, rồi hồ hởi tự nguyện kết hôn, chung sống.

Đôi khi, người vợ, người chồng vốn là người rất quảng giao chuyện, dễ dàng tạo thiện cảm, khơi gợi đề tài với người khác ngoài xã hội, mà về nhà cứ im như thóc, thật mới đáng buồn…

Cần gì lại phải mượn một thứ “ngôn ngữ” trung gian nào đấy, xa gần bóng gió gián tiếp. Khi “nói” cùng nhau đã thấy khó khăn, gượng gạo như kết luận “sao nói chuyện với anh thấy bực quá, chẳng thể tìm được tiếng nói chung”, thì cũng đồng nghĩa là, cuộc hôn nhân ấy đã chuyển sang giai đoạn đau bệnh mất rồi.

Có khi bệnh đã thành nan y, hết thuốc chữa. Hoặc chẳng ai còn buồn chữa trị, cứ mặc cho sự ơ hờ ngao ngán ngự trị, không còn quan trọng nữa…

NGỌC HẰNG