Thứ 4, Ngày 7 Tháng 8 năm 2019

Du học sinh cách ly tập trung tại TP.HCM: “Về tới sân bay, mình đã bật khóc…”

Thảo Nguyên (ghi) - 25/03/2020, 09:05 GMT+7 | Trẻ
Khu cách ly tập trung KTX ĐH Quốc gia TP.HCM. Ảnh Trung HiếuKhu cách ly tập trung KTX ĐH Quốc gia TP.HCM. Ảnh Trung Hiếu

Trí Hiếu cho biết, những ngày qua đọc không ít bài báo chia sẻ về việc du học sinh chê bai khu cách ly, Hiếu đã rất tâm tư và quyết định chia sẻ những cảm nhận của mình .

“Về tới sân bay, mình đã bật khóc…”

Theo đó, Trí Hiếu hiện học ở một trường ĐH nhỏ ở Maryland, Mỹ. Lúc dịch bệnh COVID-19 mới chỉ manh nha ở Vũ Hán cuối tháng 12 năm ngoái, Hiếu và rất nhiều người bạn quốc tế hay đưa chuyện coronavirus ra làm một trò đùa.

“Tụi mình chỉ nghĩ con virus là một dạng virus mùa thông thường, sớm muộn gì cũng sẽ qua. Rồi tháng 1 trôi đi và số người nhiễm bắt đầu tăng cao. Tới tháng 2, COVID-19 bắt đầu "xuất ngoại" toàn cầu lây nhiễm cho nhiều quốc gia trên thế giới.

Mình khi ấy đang ở New York City nghỉ thu với bạn. Lúc này toàn bang mới chỉ có khoảng 200 ca nhiễm. Trường mình nới kỳ nghỉ thêm một tuần để lo chuẩn bị cho dịch. Trường cũng tiên liệu là khả năng chuyển tất cả các lớp sang online là rất cao. Chỉ 3 ngày sau, trường mình chính thức đóng trường và quyết định phần còn lại của học kỳ sẽ online hết. Ngày hôm sau nữa trường lại tuyên bố tất cả học sinh phải rời trường trước khi tháng 3 kết thúc.

Du học sinh Vũ Trí Hiếu. Ảnh NVCC.

Kỳ học cuối cùng của mình ở xứ cờ hoa kết thúc như thế đấy. Chóng vánh một cách lạ lùng, làm tất cả mọi người ngỡ ngàng và choáng váng. Mình còn không kịp chào tạm biệt với nhiều người bạn mà mình không biết có còn gặp lại không? Có rất nhiều nước mắt và hụt hẫng. Cảm giác bấp bênh và cảm giác không biết ngày mai sẽ như thế nào đè nén du học sinh quốc tế rất nhiều.

Người bạn Ma-rốc của mình không được về nước vì nước họ đóng cửa biên giới, không cho ai ra vào hết, kể cả công dân… Bây giờ thấy rất nhiều bạn du học sinh chưa có cách nào để về Việt Nam, mình đau lòng lắm. Thiết nghĩ, mình còn được về với quê hương là một điều vô cùng may mắn".

Các tình nguyện viên hỗ trợ công tác dọn dẹp khu KTX ĐH Quốc gia TP.HCM

Hiếu chia sẻ, “khi máy bay đáp xuống Việt Nam, mình khóc rất nhiều. Chưa lần nào mình về nhà mà đầy tâm trạng như thế. Cảm giác như một người sắp chết đuối bấu víu được một thứ gì đó. Từ lúc lên xe để đi tới khu cách ly và lúc xuống xe, đầu mình trống rỗng. Nhìn thấy dòng xe máy, những biển hiệu tiếng Việt, và những con người da vàng tóc đen, mình vẫn không tin là mình thực sự đã về nhà…”.

Vào khu cách ly tập trung, ba mẹ Hiếu cũng lo lắng rất nhiều, nhất là mẹ. Mẹ ngày nào cũng hỏi ăn uống sinh hoạt thế nào, có thoải mái không?

“Thú thật, lúc đầu mình cũng có… chê bai. “Bệnh” này chắc sinh viên du học ai cũng mắc. Đang ăn ngon nằm yên ở xứ người… đùng một cái ăn uống khác hẳn, ngủ nằm chiếu, giường sắt ai chả bị sốc… Mấy bạn quốc tế thấy ảnh khu cách ly rồi vội hỏi: “Mày đang ở đâu vậy? Và mình chỉ cười…”, Hiếu tâm sự. 

Gửi gắm tâm tư với các du học sinh

Nhưng rồi Hiếu nhận ra, “Việt Nam cũng là một đất nước lạ lùng: Giữa mùa dịch COVID-19 mà vẫn mang máy bay đi thẳng vào tâm dịch đón công dân về nước.

Quân đội sẵn sàng lập lán, ăn ngủ trong rừng để nhường chỗ cho những người cách ly; Cách ly tập trung cả hàng nghìn người mà chẳng thu phí một đồng nào (cái này Mỹ mà làm chắc thu bộn tiền).

Chữa trị, xét nghiệm đều miễn phí. Chưa kể, mang một bài hát đại chúng ra remix lại thành một bài tuyên truyền về cách chống dịch Corona. Không những thế còn có cả một vũ điệu đi kèm nữa chứ… Vô cùng thú vị.

Tối 11 giờ đêm tại khu cách ly, các anh dân quân tự vệ vẫn ngân nga hát những ca khúc quen thuộc. Sự lạc quan giữa muôn vàn khó khăn như thế, chắc chỉ Việt Nam mới có.

Một đất nước gần 100 triệu dân mà chỉ mới có hơn 120 ca nhiễm, đã thế đã có gần 20 trường hợp được chữa khỏi và đặc biệt chưa có ca nào tử vong. Trong khi các nước phát triển thì nhiễm chắc hơn chục nghìn, chết cũng không dưới một trăm…”.

Hiếu chia sẻ thêm, “mẹ mình hay dạy, sống phải biết ơn những gì cuộc sống đang tặng mình. Mình ở khu cách ly tập trung, công nhận là không sướng bằng ở nhà, nhưng dù gì vẫn được nhà nước lo mọi thứ… Đó quả thật là điều may mắn.

Đất nước còn nghèo, đại dịch sẽ ảnh hưởng tất cả mọi người. Con virus Corona có lẽ là thứ “dân chủ” nhất mình biết, vì nó không chừa một ai, không phân biệt màu da, giới tính hay tôn giáo, địa vị xã hội…

Trí Hiếu tại khu cách ly tập trung KTX ĐH Quốc gia TP.HCM

Nhìn lại, thế hệ nào cũng sẽ trải qua những thời khắc khó khăn. Cách họ vượt qua khó khăn ấy như thế nào sẽ định hình thế hệ ấy. Thời ông bà mình, đó là cuộc chiến tranh đã giày xéo và tàn phá đất nước. Họ xung phong ra tiền tuyến, đánh đổi cả tuổi trẻ để cho đất nước có được Tự do, Độc lập và thống nhất linh thiêng Tổ quốc.

Thế hệ ba mẹ mình là hai chữ bao cấp, khi mà đất nước phải gượng mình sau chiến tranh. Họ phải bươn chải, đánh đổi tuổi trẻ để gầy dựng một nền tảng kinh tế cho thế hệ trẻ như mình vươn lên và tiếp tục phấn đấu.

Và đến thế hệ mình, có lẽ đại dịch này sẽ là khoảnh khắc định hình ấy. Liệu chúng ta sẽ dũng cảm đương đầu với nó, bằng sự kiên trì, dũng cảm, yêu thương, bao dung, đoàn kết, hay chúng ta sẽ để cái tôi, sự ích kỷ, sự hèn mọn, ti tiện và sự yếu đuối của bản thân khuất phục? Câu trả lời ấy tùy thuộc vào từng người trẻ chúng ta, bất luận là du học sinh hay không.

Mình hy vọng những bạn còn chê bai hãy suy nghĩ tích cực hơn, thấu đáo hơn. Không ai bắt các bạn phải tìm cách chữa con virus này cả, chỉ mong các bạn hãy tích cực tuân thủ nghiêm những quy định trong khu cách ly, đó cũng là cách các bạn đã góp sức trong cuộc chiến chống đại dịch quy mô toàn cầu này. Vì mình và các bạn đang được sống tại một đất nước rất tuyệt vời.

Ý kiến của bạn

Bạn còn 500/500 ký tự

Xem thêm

Xem thêm