Bản in

Chuyện lạ

Thứ Bảy, 20/6/2015 21:32

Số phận trớ trêu của 'Trư Bát Giới' Việt Nam

Hai bố con ông Trịnh Văn Mền.Hai bố con ông Trịnh Văn Mền.

Ông Mền được mệnh danh là “Trư Bát Giới” của Việt Nam bởi khả năng ăn uống “siêu phàm”, nhưng cũng chính vì cái "bụng không đáy" ấy mà ông mất đến 3 bà vợ...

Ông là Trịnh Văn Mền (57 tuổi, ở thôn Cẩm Hòa, xã Cẩm Tú, Cẩm Thủy, Thanh Hóa).

Ăn 700 cái bánh cuốn trong tích tắc

Giữa cái nắng miền Trung chói chang như chảo lửa, chúng tôi đặt chân về xã Cẩm Tú, hỏi đến ông Mền không ai là không biết, bởi ở cái làng này mấy ai được “nổi” như thế. 

Không giống như trong tưởng tượng rằng ông Mền là một người vạm vỡ, có khi sánh bằng vận động viên Lý Đức, ngược lại ông lại còm nhom, gầy gò, khuôn mặt khắc khổ trông đến thương. Vén áo lên và khoe cái bụng “không đáy” của mình, ông Trịnh Văn Mền bảo vừa ăn cơm xong nhưng chẳng thấy no, thậm chí “hôm nào ăn cũng không no”.

Ở cái tuổi 57, nhưng nhìn ông như đã gần… 70. Có lẽ cuộc sống khắc khổ, “chỉ có đói mà không no” nên trông ông già cỗi, kham khổ. “Chuyện ăn nhiều của tôi có mà kể cả tháng không hết, nhưng giờ vừa con nhỏ và chẳng làm thêm được gì nhiều tiền nên cuộc sống cũng vất vả, chật vật lắm”, ông bắt đầu câu chuyện khi chúng tôi đề cập đến khả năng ăn khỏe của ông.

Kể về câu chuyện trở thành người đàn ông “đặc biệt” với khả năng ăn nhiều nhất làng của mình, ông Mền bảo, chuyện xảy ra từ cuối những năm 80. Thời điểm ấy ông mới lấy vợ. 

Cuộc sống gia đình khó khăn, ông phải đi làm thuê khắp vùng. “Hôm đó trời mưa to nên tôi nghỉ ở nhà, khi ấy nhà bà chủ mà tôi làm thuê có làm nghề tráng bánh cuốn. 

Từ nhỏ có được biết hương vị bánh cuốn thế nào đâu, vì thế ngồi xem bà chủ tráng bánh mà nước miếng cứ ứa ra. Thèm quá, tôi bảo bà ấy bán cho một ít và ngồi ăn, không ngờ cả cái thúng 700 cái tôi ăn sạch. Bà chủ nhìn tôi phát hoảng bảo, cái thúng ấy phải mang bán cho cả làng ăn. Hôm đó tôi phải trả khoản tiền của 10 ngày công”.

Không chỉ có “giai thoại” nổi tiếng về việc một mình ăn bằng “cả làng” ấy, ông Mền còn hóm hỉnh chia sẻ rằng, thời làm ở bãi vàng, nhiều người không tin nên đã thách ông. 

Cuối cùng ông ăn một lúc 200 cái bánh cuốn và 40 gói kẹo lạc, cùng với 2 bát nước. Thấy khả năng ăn uống của ông Mền có vẻ dị thường, mấy người cùng làm tại bãi vàng còn thách ông Mền ăn thêm một nồi cơm, ước khoảng 4 bò gạo nấu chín. 

“Vậy mà tôi ăn chả chừa tí nào. Đến lúc ấy, mọi người mới tin vào khả năng của tôi. Xong rồi, ai nhìn tôi cũng lắc đầu lè lưỡi. Cũng kể từ hôm ấy, tôi bỗng nhiên được mọi người “ưu ái” đặt cho cái hỗn danh “Trư Bát Giới” - Ông Mền kể lại.

Ông Mền thích ăn nhất là món miến luộc và mỳ tôm. Người ta ăn nhiều thứ đó thì chán, còn ông ăn suốt mà chưa bao giờ thấy chán cả, ngày hai bữa kéo dài cả năm cũng không chán. 

Ông còn xấu hổ kể rằng, đã có lần ông đã ăn hết một bộ da trâu đến hơn 30kg. “Một lần đi làm thuê thấy người ta làm thịt trâu, không có tiền mua, tôi lân la đến xin bộ da. Ai cũng nghĩ tôi xin da về làm trống hay làm gì đó chứ không nghĩ tôimang da trâu về ăn. 

Tôi mang về ngâm muối hai ngày rồi cạo sạch lông, phơi khô. Thi thoảng tôi lại cắt một miếng đem luộc ăn. Nhai rả rích vài hôm thế mà cũng hết” - Ông Mền tiết lộ.

Ba vợ đều bỏ đi

Dù được mệnh danh là người ăn khỏe nhất Việt Nam, nhưng trái với khả năng “siêu phàm” của mình, gia cảnh của ông Trịnh Văn Mền lại khó khăn, thiếu thốn đủ bề. 

Và ông cũng không ngờ được, chính cái sự ăn uống phi thường ấy lại khiến ông mất đến… ba đời vợ. Với ông Mền, ăn nhiều, uống nhiều như ông vừa khổ, vừa… bất hạnh. 

Cái khổ của gã họ “Trư” không chỉ là những lời gièm pha, mà nó còn là cái khổ về tinh thần, về vật chất. Bởi miệng ăn thì núi lở, đằng này nhà nghèo đã không có gì ăn mà lại ăn nhiều như ông Mền, thì khổ là đương nhiên. Như một người trong làng đã từng nói: Ông ấy ăn trôi cả nhà.

“Lúc đầu tôi nghe mọi người gọi là “Trư Bát Giới” thấy vui. Nhưng về sau mới hiểu ra thì ngại vô cùng. Tôi cũng không biết tại sao mình lại có thể ăn nhiều được như vậy, có thể là do cái nghèo, cái đói trước đây khiến tôi như vậy”, ông Mền cho hay.

Nói về gia cảnh khốn khó, ông Mền cho biết, cuộc sống gia đình khó khăn ngay từ khi ông ra đời, thậm chí, đến khi lớn lên manh quần còn không có đủ để mặc. 

Khi đi học, 4 anh em còn phải thay nhau mặc chung một cái quần. Cũng vì nghèo nên khi học đến lớp 2, mặt chữ còn chưa thuộc hết, ông phải nghỉ học giữa chừng để phụ giúp cha mẹ nuôi các em. 

“Ngày ấy nhà tôi nghèo lắm, ăn toàn sắn và củ mài trừ bữa. Mà để kiếm được những loại củ ấy đâu phải dễ, lặn lội khắp các cánh rừng mới đào được một củ. 

Thế rồi năm 13 tuổi, tôi đã theo các anh chị trong làng lên các bãi vàng ở vùng Lang Chánh, Quan Hóa để tìm kiếm vận may. Thế nhưng may mắn chẳng thấy đâu, đổi lại tôi trở thành người đàn ông ăn nhiều nhất làng như hiện nay”, ông Mền kể.

Trở về từ bãi vàng, trong tay ông chẳng có gì lận lưng. Đói khổ, bệnh tật, đồng ruộng thì chẳng có ông lại lang thang khắp vùng cày thuê, cuốc mướn. 

Cứ nghĩ rằng mình ở vậy cả đời bởi “ốc chẳng mang nổi mình ốc, sao bắc cọc cho rêu” nhưng sau nhiều năm lăn lộn với cuộc sống nghèo khổ, năm 1986 ông may mắn gặp được người phụ nữ tên Bùi Thị Phượng chấp nhận hoàn cảnh cùng ông nên duyên vợ chồng. 

Thế nhưng, sau khi có với nhau một người con trai, vì không chịu được cảnh nghèo đói và cái ăn như “thùng không đáy” của ông nên vợ ông đã bỏ hai bố con ra đi.

Gần 10 năm sống trong cảnh gà trống nuôi con, đến năm 1998, thấy thương hoàn cảnh của ông suốt ngày lụi hụi với ruộng vườn, một người trong làng mới mai mối cho ông với một người phụ nữ tên Lê Thị Thúy ở xã bên. 

Nhưng chung sống được một thời gian, có với nhau hai mặt con, người vợ ấy lại bỏ cha con ông mà đi. Đến năm 2007, ông lại bén duyên với người vợ thứ ba là bà Hoàng Thị Nở, những tưởng cuộc đời “quá tam ba bận” sẽ mỉm cười với ông thì một lần nữa, ông lại sống cảnh gà trống nuôi con vì bà Nở cũng không chịu được cái khổ, cái “sự ăn” của ông mà ra đi và để lại cho ông thêm một đứa con nhỏ. 

“Khi mấy người vợ của tôi bỏ đi, nhiều người biết chuyện thì trách móc những người phụ nữ ấy không biết đồng cam cộng khổ với chồng, với con, thấy cuộc sống nghèo đói, khó khăn mà bỏ mặc cha con tôi.

Nhưng cũng có người ác miệng thì bảo, đó là do tôi nghèo, đã vậy còn ăn nhiều đến mức mất phần vợ con, vì thế họ mới bỏ đi. Nghĩ mà tủi!” - Ông Mền buồn bã. 

Sống trong nghèo đói, thiếu thốn, những đứa con của ông cũng dần dần phải từ bỏ ước mơ đèn sách, cơm no áo ấm và phải đối diện với cái đói, cái rét. 

Ông Mền bùi ngùi: “Một mình tôi làm quần quật cũng chả đủ nuôi 4 đứa con, ăn còn không được no huống chi cho chúng nó đến trường. Hôm rồi vì không có tiền cho cháu thứ 3 đóng học, tôi lỡ nói nặng lời mà thằng bé nhảy xuống giếng tự tử. 

Cũng may là được mọi người cứu giúp. Bây giờ tuổi cũng đã nhiều rồi, tôi cũng chỉ biết cố gắng kiếm được miếng ăn cho các con, còn phần học hành thôi đành chịu”.

Ông Doãn Văn Bình - Trưởng thôn Cẩm Hòa - cho biết tin tức, việc ông Mền là người ăn khỏe nhất làng là có thật. Và việc ba bà vợ ông bỏ đi để ông một mình nuôi con vì gia cảnh quá khó khăn, thì ở làng ai cũng biết. 

Hiện nay, gia đình ông Mền được liệt vào diện hộ đặc biệt khó khăn. Phía chính quyền cũng đã giúp đỡ gia đình ông ấy một căn nhà tình thương, còn những vấn đề khác vẫn phải nhờ vào sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm.

Theo nguoiduatin.vn