Bản in

Chuyện lạ

Thứ Hai, 29/4/2019 10:43

Hơn 20 năm trôi qua, bức ảnh 2 bố con tạo dáng ngay cạnh “thần chết” vẫn luôn khiến người ta rùng mình mỗi khi nhìn lại

Bức ảnh được chụp không lâu trước khi thảm họa ập đến cướp đi tính mạng của hàng chục người.

Cũng như chiến tranh, những vụ khủng bố, đánh bom dù bất kỳ lý do gì cũng là hành động vô nhân đạo bởi nó cướp đi tính mạng của không biết bao nhiêu người vô tội và để lại nỗi đau tột cùng về sự mất mát không thể nào nguôi ngoai trong lòng người ở lại.

Vụ đánh bom ở thị trấn Omagh, quận Tyrone, Bắc Ireland cách đây hơn 20 năm cũng không ngoại lệ khi mà đến tận ngày hôm nay, người dân nơi đây vẫn chưa thôi nỗi ám ảnh về những gì nó gây ra.

Một trong những khoảnh khắc nổi tiếng nhất trong vụ đánh bom ở Omagh là bức ảnh chụp 2 bố con người Tây Ban Nha Gonzalo Cavedo. Vào 15/8/1998, cả hai đang đi du lịch thì nhờ một người đi đường chụp giúp 1 tấm ảnh kỷ niệm. Khi đó, Gonzalo không bao giờ có thể ngờ rằng anh và con trai đang tạo dáng ngay cạnh chiếc xe chứa bom, như thể đứng trước cánh cổng địa ngục.

Không lâu sau, quả bom phát nổ khiến 29 người chết, bao gồm 1 người phụ nữ đang mang song thai, và hơn 200 người bị thương. Theo lời những người sống sót kể lại, khung cảnh khi ấy vô cùng hoảng loạn và kinh khủng khi máu me vương vãi khắp nơi. 2 bố con Gonzalo may mắn thoát chết nhưng thi thể của người chụp ảnh giúp anh sau đó được tìm thấy trong đống đổ nát.

Thời gian dài sau khi vụ tấn công xảy ra, cảnh sát tích cực điều tra nhưng chỉ có thể xác định đối tượng tình nghi là 2 người đàn ông. Đến tận hôm nay, danh tính nghi phạm vẫn chưa được xác định cũng như mục đích đánh bom là gì vẫn là câu hỏi bị bỏ ngỏ lời đáp.

Những người sống sót sau này cũng không thể có được cuộc sống bình thường. Đơn cử như trường hợp thiếu nữ Claire Gallagher đã bị vụ đánh bom tước đi thị lực ở tuổi 15. Trả lời phỏng vấn với BBC, cô gái trẻ cho biết cô vẫn nhớ như in hình dáng của bố mẹ và người thân nhưng tất cả giờ đây đã trở thành ký ức.

Tuy vậy, Clair không chấp nhận bị số phận quật ngã một cách dễ dàng như vậy. Không chỉ tự vượt qua nỗi đau của riêng mình, cô còn làm công việc tư vấn cho những người cũng đánh mất thị lực như mình. "Mỗi người có một cách thỏa hiệp với nỗi đau còn tôi thì chọn đối mặt với nó" - Clair nói.

Mỗi năm, người dân Bắc Ireland lại tổ chức lễ tưởng niệm dành cho những nạn nhân của vụ đánh bom năm nào. Dù bao nhiêu năm trôi qua đi nữa, nỗi đau vẫn sẽ luôn "đồng hành" cùng người ở lại trong suốt cuộc đời của họ.

 Mọi người tập trung tại hiện trường vụ đánh bom trong quá khứ để tưởng niệm những nạn nhân xấu số.

Theo Tin tức Online