Bản in

Trao đổi

Thứ Sáu, 3/5/2013 08:08

Thương lắm, cô ơi!

Thương lắm, cô ơi!

 (GD&TĐ) - Năm tôi 10 tuổi, học lớp 5 Trường tiểu học xã Hòa Bình, huyện Bình Gia (Lạng Sơn)  cô giáo Hoàng Thị Hoa yêu thương tôi nhất, coi tôi như con, như cháu. Hồi đó cô chừng 22 tuổi, xinh đẹp, da trằng mịn, tóc dài quá gối… Cô là học trò cũ của ba tôi. 

(GD&TĐ) - Năm tôi 10 tuổi, học lớp 5 Trường tiểu học xã Hòa Bình, huyện Bình Gia (Lạng Sơn)  cô giáo Hoàng Thị Hoa yêu thương tôi nhất, coi tôi như con, như cháu. Hồi đó cô chừng 22 tuổi, xinh đẹp, da trằng mịn, tóc dài quá gối… Cô là học trò cũ của ba tôi. 

 Năm đó tôi học lớp 5, hôm khai giảng năm học ba tôi dắt tay đến tận cửa lớp bàn giao cho cô và nói: “Thầy trăm sự nhờ em”. Cô nhìn qua học bạ, cười với ba tôi nói: “Chà em học giỏi nhỉ, thầy không lo đâu”. Ba tôi nói: “Nó dại lắm, lại yếu, thầy thì công tác luôn, có gì em trông nom giùm”.

Từ đó tôi được cô chăm sóc hết sức tận tình, cái cúc đứt, cái áo rách cô đều khâu vá cho cả. Nhiều khi ba tôi đi công tác vắng, tôi ăn ngủ tại nhà cô luôn. Cô kể chuyện vô cùng hay, toàn kể những tiểu thuyến lớn của Nga, Pháp. Chuyện cổ tích… Tối nào cứ học xong, cô nằm giữa, tôi nằm một bên, thằng Nhỏ cháu cô, nằm một bên nghe cô kể. Cô kể Những người khốn khổ hay đến nỗi sau này tôi đọc lại cuốn ấy thấy không hay như cô kể. Hễ nghe cô nói thôi ngủ đi là cả tôi và thằng Nhỏ đều reo “không, không”, đòi cô kể nữa.

Ỷ thế được cô thương, lại là con của thầy giáo cũ, tôi sinh ra chủ quan, nghĩ bụng mình làm gì cô cũng cho qua. Nhưng không. Một lần tôi bắt con chuột con thả vào cặp bạn Lê, nó hét vang. Cô hỏi ai bày trò, Lê chỉ tôi. Cô đã bắt tôi đứng úp mặt vào tường, đứng rất lâu. Sau biết tôi đứng đúng ổ kiến lửa, kiến cắn đỏ chân, cô vừa xoa dầu cho tôi vừa khóc. Một hôm cô bảo nộp vở soạn văn để chấm. Từ đầu học kỳ tôi chẳng soạn bài nào, vội vàng soạn hai bài rồi đưa vở nộp cô, nói thưa cô em thay vở mới. Cô bảo đem vở cũ đây cho cô xem, tôi lặng thinh vì nói dối. Cô cho 2 điểm, sau đó xóa đi cho 0 điểm, nói soạn bài không đầy đủ là 2 điểm, nói dối trừ 2 điểm còn 0. Đó là điểm 0 duy nhất trong suốt đời đi học của tôi.

Thời đó, học trò luôn phải đi lao động, gọi là vừa học vừa hành, con nít chẳng làm gì nhiều, chủ yếu là nhổ sắn, trồng khoai… đại loại thế. Nhưng ba tôi lo tôi mất sức, viết cái thư cho cô, xin cho tôi được miễn lao động. Tôi nhớ mãi cái thư cô gửi cho cha tôi bảo tôi cầm về: “Thưa thầy, học sinh của em không có ngoại lệ. Em xin lỗi vì đã không vâng lời thầy”. Hết lớp 5 tôi lên lớp 6 học tại Trường THCS xã Hòa Bình xa trường 2 km, khi tôi lên học lớp 6, cô lấy chồng ở thị trấn Bình Gia và chuyển về quê chồng dạy học, cô đạp xe đến thăm tôi đi gần 20 cây số để chia tay. Tới nhà tôi, cô nói nói cười cười và cô khóc oà, gọi với: Mời ơi viết thư cho cô nhé. Đi được nửa đường vẫn còn nghe tiếng cô gọi. Khi đó tôi cũng khóc, nghĩ bụng về nhà là viết thư cho cô ngay. Nhưng rồi mải chơi, khi viết nửa thư thì bỏ, khi viết xong thư thì không kiểm tra tem, khi dán xong thư vẫn không gửi đi… tóm lại 30 năm tôi không hề gửi cho cô một bức thư. Tôi nghe thông tin về cô, lấy chồng được 2 đứa con và đã ly hôn. Một mình cô nuôi 2 đứa con cực khổ vô cùng ở Hòa Bình. Tôi tâm niệm, lúc nào gửi cho cô một ít tiền chi tiêu thêm. Tuy nhiên, bao nhiêu việc trôi qua, tôi có cả nghìn lý do để suốt 25 năm không gửi cho cô một xu nào. Có xa xôi gì đâu, từ Hòa Bình đến thị trấn Bình Gia không đầy 20 cây số.

Nghĩ mình một học trò vô tâm, Tết vừa rồi tôi quyết định đi thăm cô. Dọc đường cứ đinh ninh gặp mình cô sẽ giận lắm, nhất định cô sẽ nói: Ờ các em bây giờ nổi tiếng rồi, giàu có rồi, có nhớ đến ai nữa. Nhưng không. Cô ôm lấy tôi hôn như hôn đứa con nít, khóc nấc lên nói: “Mời ơi, cô nhớ em lắm, Mời ơi, cô nhớ em lắm”. Phút chốc tôi nhận ra khóe mắt mình mọng nước. Thương lắm, cô ơi!

Mã số: 1021