Bản in

Nhân ái

Thứ Tư, 7/2/2018 13:02

Cô học trò đặc biệt

 Kim Thị Thanh Thủy (ảnh phải) Kim Thị Thanh Thủy (ảnh phải)

GD&TĐ - Khi nhận lớp chủ nhiệm, tôi nhận thấy em thật nổi bật với mái tóc bạch kim lấp lánh, làn da trắng hồng và thân hình cao lớn vượt hẳn các bạn cùng trang lứa.

Em đến từ Trung tâm Giáo dục và Dạy nghề thuộc Hội người mù của tỉnh Vĩnh Phúc. Với bệnh bạch tạng lại còn thêm khiếm thị, em trở thành cô học sinh đặc biệt của trường THPT Nguyễn Thái Học tỉnh Vĩnh Phúc

Điều không may mắn

Ban đầu, em có mái tóc 2 màu, trắng gốc, đen ngọn. Em nhuộm tóc đen để che đi màu trắng, dấu đi sự khác biệt nhưng nghe cô thủ thỉ khuyên em thôi không nhuộm đen mà giữ lại “màu trắng nguyên thủy” độc đáo. Mắt kém nhưng em vẫn có thể di chuyển, sinh hoạt, học tập khi có phương tiện trợ thị. Em hoạt bát, sôi nổi và tỏ ra chững chạc hơn hẳn các bạn cùng lớp.

Em hồn nhiên kể: “Em học đến lớp 9 rồi ở nhà 5 năm liền vì không biết là sẽ được học lên cấp 3. Biết rồi thì em phải tìm mọi cách để thoát nhà đi học”. Em có cái tên thật đẹp: Kim Thị Thanh Thủy, học sinh khiếm thị học hòa nhập thứ 6 của cô.

Buổi đầu học quân sự, em rụt rè nhờ cô thay hộ gọng kính vì không biết thay ở đâu. Hôm đó, chiều thu mưa sụt sùi tôi vẫn diện nguyên bộ quần áo mưa bước vào cửa hàng Kính mắt số 1. Chị chủ hàng thở dài, ái ngại khi tôi chìa cái kính gãy với mắt kính dày cộp, xước xát: “ Đứa nào mà khổ thế hả giời, loạn thị nặng như thế này thì làm ăn cái gì nữa…”.

Dời cửa hàng mà tôi thấy mưa cứ quất rát mặt, cả nước mưa và nước mắt. Hiểu ra thì thương đến lạ lùng.

Họp phụ huynh đầu năm, mới bước đến hành lang tôi đã bị níu lại:“ Con bé kia người Mỹ hả cô? Con lai à? Sao nó trắng thế kia? ”. “Cháu bị bệnh bạch tạng thôi bác ạ. Cháu người Vĩnh Phúc quê ta đấy bác ơi!”.

“Tôi không tin. Khiếp, nó trắng đến cả lông mi. Nom hãi quá”. “Bác yên tâm, cháu hoàn toàn bình thường chỉ thị lực yếu thôi. Cháu ham học lắm”. Ông phụ huynh vẫn lắc đầu, nhún vai bỏ đi, còn tôi chả biết thương hay giận.

Từ đó lớp tôi có cô học trò trong giờ học hay loay hoay với kính lúp, thiết bị thu phóng hoặc luôn dí sách vở vào sát mắt. Cuối giờ hay lân la hỏi thầy, hỏi bạn.

Em rất hay khóc, nước mắt có màu và vị của mọi cảm xúc buồn vui. Nhưng em cũng rất lạc quan với thật nhiều câu chuyện mình, chuyện đời mà em tiếp xúc, trải nghiệm.

Với các bạn cùng lớp em như một người chị chững chạc, chăm chỉ và trách nhiệm. Ham đọc sách, hay hỏi thầy, hỏi bạn vì độ chênh kiến thức quá lớn. Thế mà buổi đại hội Chi đoàn đầu năm làm các bạn ngạc nhiên khi tham luận về việc học tiếng Anh khi làu làu nhiều địa chỉ, kinh nghiệm học tiếng Anh trên mạng.  Thủy luôn lo lắng về kinh tế gia đình, về nguy cơ thất học và hay tràn nước mắt khi nói về quá khứ hay hình dung tương lai.

Nghị lực vươn lên trong cuộc sống

Em kể: “Lúc nhỏ thì em không còn nhớ nhiều. Nhưng từ khi nhận thức được khoảng từ năm lớp 5 thì em còn nhớ rất rõ. Vì những hạn chế về mắt nên việc học của em không mấy suôn sẻ.

Bạn bè thường không thân thiết gần gũi với em bởi em khác chúng quá. Lúc nào em cũng như con gà tồ vì hơn tuổi và to lớn. Đến cấp 2 em càng ít bạn. Em bắt đầu nhận thức đầy đủ về sự thua thiệt, khác biệt của bản thân trong gia đình và ngoài nhà trường nên thường thu mình lại ngại tiếp xúc với mọi người. Em chỉ ra khỏi nhà khi có người đi kèm hoặc đi học.

Họ hàng thường ái ngại cho bố mẹ em vì có 2 đứa con đều mắc bệnh về mắt. Có những lúc buồn em đều ngồi khóc. Em hay khóc vào những lúc đi chăn bò một mình ngoài bãi rồi tự nhủ với mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Trước đây, em thường hay trách bố mẹ không thương mình nhưng bây giờ khi đã có nhận thức hiểu được nỗi khổ của mẹ em không còn buồn nhiều nữa mà thương bố mẹ nhiều hơn.

Em không bao giờ quên ơn của các anh chị bác sỹ tại Bệnh viện Mắt Trung ương. Lúc đó em xuống chữa mắt mà không có tiền. Các anh chị đã cho em tiền thuốc, tiền ăn và mua cho em đôi kính. Nhờ có đôi kính các anh chị tặng cho mà em đã tự tin hơn, cải thiện được tầm nhìn. Đối với em đây là điều em ao ước nhất.

Sau đó, em bắt đầu dám đi xin việc làm. Ban đầu em học nghề may được một năm rồi biết đến Hội Người mù huyện Tam Dương. Em xin vào Hội học nghề tẩm quất, xoa bóp và biết được chương trình học hòa nhập. Em đã xin bằng được lên Hội Người mù tỉnh Vĩnh Phúc và để được học hòa nhập tại trường mình.

Bốn tháng của học kì 1 đã êm đềm trôi qua. Em được bao bọc trong vòng tay yêu thương của thầy cô và bạn bè. Em lạc quan, nồng nhiệt và hòa nhập vào mọi hoạt động của trường, lớp.

Ở tuổi ngoài 20, em vẫn còn “ngốc” về giới tính, về SKSS VTN, vẫn ngờ nghệch tin tưởng người đời... Em hay ngồi lại lớp sau giờ tan học để đọc sách hoặc giúp bạn vệ sinh lớp học.

Nhiều hôm rời trường vào buổi chiều mùa đông rét muộn tôi vẫn thấy em ngồi trong lớp học sáng ánh điện, tì sát quyển sách vào mặt. Giữa vùng sáng của màu trắng kì ảo, cô học trò đặc biệt ngồi thảnh thơi và tươi tắn như đang sống trong một thế giới khác. Thế giới chỉ có hạnh phúc và tình yêu thương.

Con đường về của tôi khi ấy, bỗng thật ấm áp và bình yên với một dòng nước thanh khiết vỗ về mang tên Thanh Thủy.

Nha Trang