Bản in

Gia đình

Thứ Năm, 28/1/2016 22:00

Tôi khốn khổ vì “tình già” bám dai như đỉa

Chị còn chủ động mời gọi tôi cũng như gạ gẫm bởi chị nói rất yêu tôi, không muốn sex với ai khác ngoài tôi.

Thực sự khi viết ra bài viết này tôi đã rất cố gắng, bởi nó ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc của cá nhân tôi những năm về sau. Đó còn là những sai lầm của tôi, một người đàn ông khá thoải mái trong quan hệ nam nữ. 

Do từ nhỏ sống ở nước ngoài, gần như tôi không phải chịu bất cứ sự gò bó nào của giáo điều và quan điểm phương Đông. Tôi cũng được ăn học tử tế và về nước năm 25 tuổi.

Ở nước ngoài tôi có bạn gái cũ, vì cô ấy không chịu về Việt Nam cùng tôi tiếp quản công việc của bố mẹ nên chúng tôi chia tay nhau, cô ấy cũng phá thai và từ đó đến nay ít liên lạc. Tôi xác định đó là nỗi đau đầu tiên của mình.

tinh-gia-bam-lay-toi-dai-nhu-dia

Ảnh minh họa

Khi về Việt Nam, sẵn nhà có điều kiện, tôi có thêm mác Tây học nên chiếm được thiện cảm của không ít cô gái, trong đó có chị. Sở dĩ gọi là chị vì chị hơn tôi đến 8 tuổi, có chồng và hai con gái lớn. Chúng tôi cặp bồ với nhau được 2 năm, chủ yếu là vì công việc lằng nhằng, thêm nữa chị cũng có chồng ở nước ngoài, năm về có 2 lần.

Thử hỏi một thanh niên sung sức và một "máy bay hồi xuân" thì sao mà không quấn nhau. Nhưng nếu để lấy làm vợ thì không. Tôi đâu thiếu các cô gái còn trinh, mà tôi cũng không thể lấy người đàn bà ngoại tình sau lưng chồng, bởi biết đâu sau đó lại là tôi.

Năm tôi 29 tuổi và đã 2-3 năm lằng nhằng với đủ các mối tình không đầu không cuối thì với sự thúc ép của bố mẹ, tôi buộc phải lập gia đình. Khi đề cập vấn đề này ra thì chị đã làm um lên, chửi bới tôi và quyết đòi bỏ chồng để đeo bám tôi.

Thực sự tôi đã nói đây chỉ là thú vui, không có sự ràng buộc nào cả nhưng nhất định chị không tha cho tôi. Bỗng một ngày tôi nhận được cuộc gọi nói rằng chị đang mang thai con tôi được 2 tháng.

Thật khủng khiếp bởi chúng tôi luôn dùng biện pháp và tôi cũng không thể chấp nhận sự thật này. Sau đó là một chuỗi ngày cơ cực khi chị làm um lên với gia đình, bạn bè của tôi để họ gây sức ép. Nhưng những người từng trải, trong đó có mẹ đã đứng về phía tôi, bản thân cũng thấy nếu có cuộc hôn nhân này sẽ là địa ngục với tôi.

Lúc đó chính tôi cũng không dám chắc đó là con của mình bởi nếu xét theo lý thuyết thì trừ khi tôi bị "úp sọt" vào một hôm say rượu. Trong lúc đó tôi gặp em, vợ tôi bây giờ. Em là người đa sầu đa cảm, tốt bụng và yếu ớt.

Chính vì vậy nên tôi không dám nói ra hoàn cảnh thực của mình, sợ em sẽ xa lánh và tôi sẽ mất đi hạnh phúc. Đến lúc cái bụng của "máy bay" to uỳnh và chị tiếp cận xúc phạm em thì tôi không thể giấu được nữa. 

Khi biết chuyện, em đã khóc hết nước mắt và nói sẽ suy nghĩ, đến khi nhận được tin nhắn của em nói vì quá yêu tôi nên chấp nhận, tôi đã sướng đến phát điên.

Đáng ra chúng tôi có thể lấy nhau ngay nhưng vì gia đình em không thích, họ cho tôi là người trăng hoa và có quá khứ mờ mịt nên phải 3 năm sau chúng tôi mới có một đám cưới. Sự đời không thể như người ta đoán định, đứa trẻ mà tôi nằng nặc rũ bỏ và muốn hại nó từ trong trứng nước ra đời, khá giống tôi khiến tôi chao đảo.

Tình phụ tử trỗi dậy mạnh mẽ khiến tôi luôn phải đồng hành cùng chị. Những lúc như vậy, vợ tôi thật đáng thương, em ban đầu còn ghen, sau cũng im lặng và khóc. Chúng tôi mới lấy nên chưa có con, bao nhiêu tình yêu tôi dành hết cho đứa bé kia, mong nó đã mang phận con rơi thì đừng quá thiệt thòi.

Nhưng chị không phải người đàn bà đơn giản, nhanh chóng hợp thức hóa đứa con với chồng chính thức nhưng vẫn hàng ngày mời gọi, nhắn tin, thân mật với tôi và gia đình tôi. Chị ghé qua nhà công khai đi lại như thể là người một nhà, các buổi có chị xuất hiện thì vợ tôi như phát điên, bị trầm cảm phải đi khám. 

Giờ cứ đêm là chị viện cớ con đau ốm, hay bê con đến khách sạn gần nhà tôi, nơi cách nhà chị đến 200 km để đêm đang ngủ với vợ tôi cũng lục đục dắt xe ra đón, mua đồ ăn giữa mùa đông này. Chị còn chủ động mời gọi tôi cũng như gạ gẫm bởi chị nói rất yêu tôi, không muốn sex với ai khác ngoài tôi.

Tôi biết mình có lỗi, khó có thể bù đắp được cho bất kỳ ai liên quan đến cuộc đời mình nhưng thực sự muốn làm gì đó cho em, người vợ của tôi, để em bớt khổ cực, đau lòng. Nên giấu em, thậm thụt qua lại với chị và lại không may là em biết chuyện thì cũng không được. Lần này em im lặng, vẫn chăm sóc tôi mặc dù ốm liệt giường, nhà tôi bây giờ âm u như đưa đám, thật buồn! 

Giờ mọi thứ của tôi như chao đảo, vì tính em hay tủi thân, thấy chị thân mật quá đáng với gia đình tôi, lại thêm kinh tế của tôi gần như lụn bại nên em ngày đêm đau buồn.

Vì lý do đó nên có người thân khuyên tôi nên quay lại với chị, để vợ tôi ra đi bởi em không thể chịu nổi cảnh chung chồng mãi. Nhưng tôi biết em quá yếu đuối, đã bỏ gia đình, cuộc sống riêng để lấy tôi; tôi là tất cả của em nên nếu chia tay sẽ ra sao? 

Tôi có phải người đàn ông tồi tệ, không đáng hưởng hạnh phúc không? Xin đừng mắng chửi tôi vì 4 năm qua tôi sống không nổi rồi.

Theo Ngoisao.net